Đời cô Lựu ỦN
[
cô Lựu thời đại KHÔNG phải cô Lựu cải lương]

Tôi quen biết cô em trong một trường hợp hy hữu. Trên đường đi lao động là vinh quang - một ngày như mọi ngày. Nhiều người lớn tuổi có, thanh niên trai tráng thiếu nữ duyên dáng có,v… Đó là những người “gồng ḿnh - nhịn ăn mỗi ngày dành cho việc thăm nuôi thân nhân đang được Nhà Nước nuông chiều cho đi “học tập cải tạo”.

Trong đám đông đó, tôi chợt nhận ra một Bà khá lớn tuổi trông có vẻ quen quen, nhưng nhất thời chưa nhận ra là ai; cùng đi với Bà một cô gái trẻ trông khoẻ mạnh vác trên vai một bao lớn (chắc là đồ thăm nuôi). Chiều tối về trại, một anh bạn tù cùng pḥng kể lại chuyến thăm nuôi vừa qua, rồi c̣n thêm: “đi với con gái mặc áo màu vàng mới đă chứ” – A th́ ra đó là Bà Má của Em học tṛ của thầy lúc thầy bị bắt, bà Má biết ơn thầy, dă sẵn sàng thăm nuôi thầy - thật quí trọng: nhất tự vi sư, bán tự vi sư" -  tôi có dịp  gặp mặt mỗi lần Bà “quà cáp” ông Thầy thuê pḥng ở gần nhà tôi – cũng là hàng xóm với nhau, nhưng không ngờ đó là  Mẹ của đứa học tṛ ông thầy; anh bạn tù cùng pḥng – sau 75 ông “mất dạy vô lương” như bao thầy cô miền Nam, ông đành mở lớp dạy kèm toán lư hoá, luyện thi cho học sinh lớp 10-12; v́ Gia đ́nh ở vùng quê, nên thuê một căn pḥng giá phải chăng – Lư do tại sao đi tù, ông mỉm cười trả lời gọn gàng: ‘chụp mũ phản động” cho ai mà không được? tôi cười bảo: “ồ th́ ra là người hàng xóm, cô là em gái dễ thương phải không? Khi nào viết thư cho gia đ́nh, thêm câu này:”Em mặc áo vàng, có người về yêu hoa cúc đó!” rồi cùng phá lên cười vui vẻ…

thăm nuôi thân nhân học tập cải tạo không đơn giản như thăm viếng thân nhân...

Thời gian trôi qua, không biết may mắn thế nào mà tôi được tuyển chọn là học viên đạt yêu cầu/mục tiêu, nên cấp bằng ra trường. Hú hồn!

Về đến nhà, gặp lại cô gái nhưng không mặc áo vàng, tôi nói đùa: áo vàng bán rồi để mua đồ thăm nuôi anh V… phải không?” Cô nàng thoáng giật ḿnh, và h́nh như nhớ điều ǵ đó, cô nàng bẽn lẽn vào nhà. Từ hôm đó chúng tôi thấy nhau nhiều lần hơn; Tuy nhiên, phần tôi th́ đâu dám với cao: con gái cục cưng của ông Tá đó! Tôi nhận xét và linh cảm cô nàng không tỏ vẻ khinh thường người khác - nhất là một tên “tà ru-tù ra” như tôi, hay xem ta đây là tiểu thư đài cát con ông cháu cha…Phản ứng e dè, cẩn thận của bất kỳ một cô thanh nữ nào trong sự tiếp xúc với chàng thanh niên nào cũng là điều tự nhiên.

Bẳng đi một thời gian… Tôi phải lo t́m đường cứu nước noi gương bác vĩ đại muôn vàn kính thương. Số tôi xem ra may mắn, sau vài lần “can-me” (đứng chờ chực nếu có dịp th́ đi hôi) thất bại, 2 lần xém bị bắt, may mắn nhanh chân tẩu thoát! Tưởng đâu đời ḿnh coi như tàn phế; bỗng như bổng lộc từ trời rơi xuống: gia đ́nh một người bạn từ cấp tiểu học, ngỏ ư kêu tôi xuống ở dưới ghe gia đ́nh định tổ chức ra khơi, với bổn phận là ǵn giữ chiếc ghe và xem xét an toàn chiếc ghe khi ra biển khơi, v.v… Sau trên 10 lần xuất quân, may mắn làm sao lần cuối được tàu Mỹ cứu vớt, thế là thoát nạn và được sống tự do trong một quốc gia có tiếng giàu mạnh và tư do dân chủ nhất thế giới: xứ cờ hoa.

******

Khoảng 15 năm sau, tôi liều mạng về lại quê hương, thăm bà con cô bác. Thật là có duyên mà không nợ với cô gái năm nào: nghe đâu cô đă lên xe hoa, và hơn 10 năm nay cùng gia đ́nh chồng ra khơi, nhưng xui xẻo gặp ngay hải tặc, anh chồng “vĩnh viễn ra đi” trước mặt nàng – c̣n đau khổ nào hơn? Bà Tá c̣n cho biết cô nàng đă vượt biển và gặp nhiều gian truân khốn khổ - may mắn vượt qua gian lao tưởng mất mạng. Hiện đang sống tại xứ cờ hoa, nhờ gia đ́nh người em gái vượt biển gần 20 năm trước bảo lănh qua Mỹ từ một trại tị nạn, và giúp đỡ những ngày đầu tiên định cư bơ vơ xứ người... Bà biết tôi là Việt kiều, nên cho số điện thoại cô nàng để nếu có dịp hỏi thăm và an ủi, v.v.


thật là
bắt phong trần phải phong trần

Khi về thăm quê hương, tôi ghé thăm gia đ́nh ông bạn tù và gia đ́nh hàng xóm, không quên ghé hỏi thăm gia đ́nh ông Tá năm nào, và được biết sự đổi đời sau 75 gây tai hại nặng nề cho nhiều gia đ́nh, nhất là những gia đ́nh bị vào sổ đen: gia đ́nh nguỵ quân nguỵ quyền… Bà Tá cho biết ông TÁ đă qua đời tại trại cải tạo ở ngoài Bắc… Mấy đứa con th́ xin ghi danh học c̣n không được nói chi xin làm việc? Thật là người dân miền Nam rỉ tai nhau ngay sau biến cố 30/4: đến lúc học tài không phải thi phận mà là học tài thi lư lịch!” quá đúng.

Lần đầu tiên gọi điện thoại cô em gái bắt điện thoại và... wrong number! Vài lần sau vài ngày, may mà cô nàng nghe điện thoại, tôi vội nói: "tin tức gia đ́nh bà TÁ đây, tôi mới trở về Mỹ sau chuyến thăm quê hương, từ VN về..." và không quên nhắc lại vài chi tiết về "áo màu vàng" và vài lần gặp nhau khi tôi được ra khỏi tù, v.v... Cô nàng có vẻ xúc động, tôi kể lại chuyến về thăm quê hương vửa qua và có ghé thăm "ông thầy" và gia đ́nh Bà TÁ. Thế là hẹn ngày gặp nhau tṛ chuyện nhiều hơn.

Tôi bay đến chỗ hẹn, cô nàng ra đón tại phi trường; nh́n cô nàng tôi nhận ra ngay : không thay đổi ǵ nhiều lắm duy có vẽ ốm yếu hơn lúc trước. Cô nàng vẫn tươi cười niềm nở chào đón tôi, tuy cách thức có vẻ buồn phiền mệt nhọc. Mẹ cô nàng cho biết là nàng vượt biển cùng chồng, gặp hải tặc và chồng chết như thế nào. Tôi cố gắng điềm tĩnh và tỏ ra thông cảm. Về đến nhà, cô cho biết nàng vẫn sống một ḿnh, sau khi chồng chết, như vậy trên 10 năm nay. Cách thức cô nói chuyện trông rất thành thật, không một ẩn ư nào… Cô dọn cơm trưa, chúng tôi cùng ngồi ăn và cô bắt đầu kể chuyện đời ḿnh:

Em sinh trưởng rrong một gia đ́nh xem bề ngoài cũng ít nhiều có "giai cấp trong xă hội" - con ông TÁ thời VNCH - , khi lớn lên 14,15, em cảm nhặn được thế nào là "có tiếng không có miếng - hữu danh vô thực". Em được trời phú cho thông minh, nhanh nhẹn hơn chị và các anh em trong nhà, nên được Mẹ tin tưởng nhiều hơn mọi người trong nhà. Tuy các lớp tiểu học em không đứng nhất nh́, nhưng cũng không tệ so với chị và các em trong gia đ́nh.

 

Bố ít khi thấy ở nhà - nghe đâu v́ là TrungTá nên phải "đi công tác" -  (khi lên trung học, Mẹ mới tâm sự cho biết) Mẹ cho biết theo Mẹ nghĩ - tại sao chị Hai lại có vẽ khù khờ, chậm chạp, không vui tính và học tiểu học th́ ôi thôi, hết nước nói… Số là tuổi thơ của Mẹ và hai D́ thật bi đát, khốn khổ    - tuy Mẹ không nói nhiều nhưng em - với tuổi 9, 10 - cũng doán hiểu phần nào – v́ em không bao giờ thấy hai ông bà nội ngoại, mà cũng  không bao giờ thấy người thân thiết nhất trong gia đ́nh nội/ngoại. Như vậy chắc là Mẹ cùng các D́ mồ côi từ lúc c̣n bé nhỏ. Phải công nhận là Mẹ thật đẹp gái, hai D́ cũng vậy nhưng Mẹ th́ vượt xa hẳn – có thể v́ như vậy mới “lọt mắt” ôngTá. Mà cũng v́ vậy mà Bố tỏ vẽ nghi ngờ, ghen tuông, cứ cho là “có phải đứa con đầu ḷng tuy mới là bào thai” có phải là con của Bố không?...

Mới lớp 6 mà em cũng rất hănh diện được có Bố là ông Tá có xe Jeep, có tài xế riêng… Em nghĩ người ta tưởng nhà em giàu có, thượng lưu… NHƯNG SỰ THẬT th́ ôi thôi nói ra mắc cở: con ông Tá mà đi học phải đi xe lam, mong được một chiếc xe đạp mà trông dài cả cổ không thấy; đi học mà trong túi KHÔNG có một đồng xu, thường không ăn sáng có lúc muốn té xiểu, đứa bạn thân nhất cứ ”mới” ăn hàng hoài… thật mắc cở.

Nghe đâu Bố có pḥng 2, pḥng 3… nên “bận đi công tác”, lâu lâu mới về nhà một vài ngày rồi biệt tăm vô tích vài tuần, lắm lúc vài tháng. Trong gia đ́nh với một chị Hai, một anh trai và một em trai, 3 đứa em gái, em là người Mẹ tin cậy nhất, nên Mẹ thường nói chuyện tâm sự đời Mẹ. Nghe Mẹ kể lại chuyện đời của Mẹ và 2 D́ lúc rất nhỏ tuổi mà em không cầm được nước mắt - Mẹ thật quá khổ v́ 3 chị em mồ côi từ lúc nhỏ, phải đi ở đợ cho một gia đ́nh người quen với ông bà nội. Thật là phủ phàng…

Em đi vượt biển là nhờ anh T, chồng em, và em được cứu sống cũng nhờ anh T, chồng em = anh cứu em rồi lặng ch́m trước mặt em... Anh khó tưởng tượng cảnh hăi hùng ghê rợn trong tối đó, em kể chuyện tiếp sau để anh hiểu tại sao anh T, chồng em đă chết mà em vẩn sống một ḿnh trên 10 năm nay và em vẵn quyết tâm sống một ḿnh như vậy đến hết đời em. Nếu em nhớ không lầm th́ có 4 chiếc tàu hải tặc bao quanh ghe thuyền tụi em, sau khi đánh ch́m ghe tụi em th́ 3 chiếc ra đi, c̣n chiếc thứ tư th́ không hiểu tại sao vẫn c̣n đó, điều kỳ lạ là thủy thủ trên thuyền đó tung dây thừng xuống, anh T. nói với em, anh đưa em ra chụp một dây, cuốn dây vào người em, em nhớ nắm chặt dây thừng nghe; anh T, biết bơi rất giỏi, nên có nhiều người bám lấy anh, anh cố hết sức cuốn dây thừng quanh người em, rồi v́  nhiều người bám vào anh quá nên anh đuối sức ch́m trước mặt em; ngay khi đó cảm thấy các thủy thủ trên thuyền lôi em, và cùng lúc đó 6,7 người cũng bị kéo lên thuyền như vậy. Lên trên booong tàu, ḷng trí em luôn nhớ câu Mẹ thường nói: TRỜI CÓ MẮT và cầu khẩn Trời thương nh́n đến anh T, Trên boong tàu có khoảng 10 người, phần đông trên dưới 40 tuổi, có một em bé trai khoảng 5, 6 tuôi và một cô gái trẻ đẹp khoảng 19, 20. Bé trai nh́n em rồi chạy đến và nằm trong ḷng em; em bé vừa khóc vừa nói: "xin cô cho con làm con của cô , má con mất rồi, chỉ c̣n một ḿnh con.." Một bà khoảng trên dưới 50 chạy đến giựt em bé ra khỏi ḷng em, miệng la hét: "Má mầy đây chứ chết đâu, đồ bất hiếu!" Nhưng em bé vùng vẫy hét lớn "bà không phải má của tôi!" Bà đă ôm em bé ra xa; em chẳng hiểu mô tê ǵ, chỉ ngồi yên, nhớ và cầu khấn cho anh T.

Trời tản sáng, những điều em chứng kiến tận mắt, chỉ nhớ lại mà nổi da gà, quá rùng rợn, Vài tên thủ thủy kéo lê một người đến bờ boong tàu rồi, ôi ghê quá, xô xuống biển; những người c̣n lại trên boong nh́n nhau, khủng khiếp đợi phiên ḿnh? Em nhắm mắt không dám nh́n. Bỗng nhge tiếng em bé trai la hét khóc giẫy giụa, mở mắt th́ thắy bà ôm đứa bé khỏi ḷng em bị một thủy thủ lôi kéo đi rồi dùng mă tấu, ôi trời ơi, c̣n đúa bé th́ bị thảy xuống biển với xác bà "má" của em bé trai. Th́ ra sau này em mới biết là bọn thủy thủ giữ lại những phụ nữ tương đối trẻ và độc thân. Nhớ lại điều này, em không khỏi rùng ḿnh nghĩ rằng bà kia muốn làm má đứa bé là hy vọng họ tthấy hai mẹ con, mà tha chăng? Thôi th́ ḿnh tính không bằng Trời tính, thật sự là TRỜI CÓ MẮT. Trước 75 th́ không nói ǵ, Bố là  ông Tá th́ lâu lâu dược hưởng như: Bố chở đi Vũng Tàu, lâu lâu đi ăn quán Tây; nhưng sau 75 th́ anh cũng đă biết, sớm khoai lang chiều khoai ḿ lát. Gia đ́nh em bệ rạc không tưởng tượng được. Bố đi học tập nghe hứa hẹn 10 ngày, nhưng 10 tháng không nghe tin ǵ cả, măi gần 10 năm sau mới được giấy báo Bố đă qua đời ngoài Hà Nội,,, Đời sống của gia đ́nh em thật chật vật, không tiền nuôi 7 miệng ăn; thậm chí nộp đỏn t́m việc kiếm chút tiền nuôi thân mà bị ghi trong hồ sơ: GIA Đ̀NH NGỤY QUÂN NGỤY QUYỀN...

Nói thặt với anh: đứa em gái vượt biển với chồng 20 năm trước, có gởi thư về gia đ́nh nhưng toàn là than thân trách phận, làm ăn không nhiều tiền mà chi phí th́ quá cao, v,v. Họa hoằng lắm th́ 100 đô giúp gia đinh 2, 3 năm một lần. Mỗi lần như, vậy Mẹ thường nói với anh chị em trong nhà: "ḿnh phải thương con bé, theo trai lúc mới 15, 17 tuổi... Nó cũng khổ cực lắm, dành dụm để giúp ḿnh, các con không được x́ xèo lẩm bẩm than trách nó, nghe chưa?" Em phải nói thêm là đứa em gái KHÔNG/CHƯA nếm mùi chật vật như Mẹ và tụi em sau 75. Khi em vượt biển qua, đâ được vợ chồng đứa em gái bảo trợ qua đây, c̣n cho ờ nhờ trong nhà, cũng là quí lắm rồi.  Tuy nhiên em không thể quên Mẹ và cả gia đ́nh không có ǵ ăn cho ra bữa ăn.

Em quyết đi t́m việc = quyét dọn nhà cửa, sắp xếp giường chiếu cho vài ông bà lớn tuổi người Mỹ - may mà em được học tiếng Anh tại hội Việt Mỹ trước 75 nên kèm thêm "to qươ" cũng bập bẹ được vài chữ. Em quyết dành dụm vài dollars để gởi về cho Mẹ và anh chị em trong gia đ́nh thường xuyên: mỗi tháng vài chục đô. Em c̣n quyết tâm đi làm thêm nhiều việc === thức khuya dậy sớm == để có tiền gởi về VN cho các em, các cháu có tiền đi học thêm ngọai ngữ t́m kiếm việc làm thích hợp. Sau gần một năm sống chung trong gia đ́nh vợ chồng đứa em gái, em chịu hết nổi - em quyết định ra ở riêng = một ḿnh một pḥng nhỏ, đi làm từ sáng sớm, chiều tối mới về : Ôi thôi đủ thứ việc : dọn nhà dọn cửa, chùi sạch cầ tiêu cầu tiểu pḥng tắm mỗi cuối tuần cho những ông bà già người mỹ, v,v.,, Em không từ một công việc nào, thậm chí làm bồi bàn trong các tiệm ăn; khu vực em ở có lẽ ít người Việt nên không có tiệm ăn Việt như phở... Em ghi tên xin việc tại JACK IN THE BOX, may mắn được một bà già người Mỹ - gia đ́nh em lau chùi pḥng tắm - giới thiệu nên được nhận cho làm.Bà chủ tiệm chỉ vẽ cho em thật chi li chi tiết, nhờ tính khá nhanh nhẹn nên trong tuần đầu công việc khá trôi chảy; nhưng có lúc khách khá đông, order tùm lum mà em đâu có hiểu hết ! Anh cũng biết khi nói chuyện trực diện th́ c̣n có thể đoán ṃ đôi chút, lần này th́ nghe order qua điện thoại hoặc micro... th́ trời ơi đất hỡi, làm sao mà nghe cho kịp ? Có thể bà chủ nghe nhiều than phiền từ khách hàng, nên có lúc bà ái ngại nh́n em, rất từ tốn và cảm thông; bà nói: "cô cũng biết đây là chỗ làm ăn th́ khách hàng rất quan trọng..." Em hiểu ư, liền nói: "dạ tôi biết, nên từ cuối tuần này tôi xin nghỉ việc", bà chủ cầm tay tôi, trao cho một bao thơ, tôi cầm lấy, rối rít nhưng nghẹn ngào; thank you! you are so good!

Thế là lại không có việc làm, trong bụng em lo âu không tưởng tượng được, nhưng biết làm sao hơn? Ngồi/đứng đó mà than thân trách phận đâu giải quyết được điều ǵ?... Em cố tự trấn an và nhất quyết đi t́m việc làm khác.

Thú thật có lúc em tự nghĩ: sao mà phải sống khổ thế này? sao không chết đi cho rồi?

Không thiếu lúc thức trắng đêm : không ngủ được, không khóc mà nước mắt chảy tràn trề, thương cho số phận quá khổ đau. Thú thật có lúc em tự nghĩ: sao mà phải sống khổ thế này? sao không chết đi cho rồi? Nhớ lại thời non trẻ mà buồn tủi. Hồi c̣n thanh nữ - 16 tuổi - đă bị một tên sở khanh lừa đảo: khốn nạn nhất là buộc em phải đi phá... để ông ta c̣n thanh thiên bạch nhật cưới hỏi một gia đ́nh giàu có hơn gia đ́nh em gấp bội. Vết thương ḷng đă khó nguôi, vết thương thể xác em phải chịu trong suốt gần 10 năm: bụng em đau đớn vô cùng; khi qua đây An sinh xă hội cho đi khám nhiều lần nhưng không t́m ra căn bệnh. Thật là KHÔN BA NĂM DẠI MỘT GIỜ. Có thể TRỜI CÓ MẮT thấy em quá khổ cực, nên cho gặp đúng bác sĩ: ông rọi soi kỹ càng trong cơ thể, nhất là phần ĺên quan đến bao tử và tử cung; ông khám phá ra những đường dây chằng chịt trong bụng dưới của em, ông bảo em kể lại những lần đi bác sĩ bên VN, và họ có mổ xẻ ǵ không, v.v... Em kể lại cho ông biết em đă một lần phá... Những ai từng đi phá như em th́ trải nghiệm được y cụ "tôi tân" của đỉnh cao tí tuệ thời đó như thế nào. Ông bác sĩ thở dài cảm thông rồi nói: việc này phải mổ kỹ càng hơn, ông thấy em trố mắt nh́n và biết em lo sợ v́ không có tiền, cũng chẳng có bảo hiểm sức khỏe, Ông đăm chiêu một lúc rồi trấn an em: yên tâm đi! tôi sẽ xin chính phủ giúp cho ca phẫu thật này. Thật sự TRỜI THẤY. Em được bác sĩ tốt lành này đích thân phẩu thuật. Điều em không dám mơ ước lại thành hiện thực cho cơ thể em.


 

Một điều rất buồn và tủi thân em nói với anh không phải để phiền trách hay tả oán ai; Được vị bác sĩ KHÔNG QUEN BIẾT, đầy ḷng nhân từ và thương người phẩu thuật cho em khỏi đau đớn thể xác; ngay hôm sau được phẩu thật, em không dám nghỉ ngơi ở nhà, sợ không có tiền gom góp gởi về cho Mẹ và anh chị em bên quê nhà; thế mà đứa em ruột không một lời hỏi thăm mặc dầu có tin cho biết em được một bác sĩ bảo trợ để em được phẩu thuật. Chiều tối về, em nằm khóc v́ đau đớn thể xác 1 thi v́ đau tâm linh/t́nh cảm 10. Em cố gắng suy nghĩ theo Mẹ dặn, nhưng thú thật em trằn trọc nhiều đêm, suy nghĩ t́nh cảm gia đ́nh của ḿnh tệ vậy sao? Nói thật với anh vẫn nhắc đi nhắc lại trong ḷng: TRỜI CÓ MẮT, Quả thật h́nh như Mẹ linh cảm sự đau khổ của em nên viết thư an ủi/động viên "... bây giờ Mẹ và chị em trong gia đ́nh khá lắm rồi, con đừng gởi ǵ thêm cho gia đ́nh nữa nghe, tiện tặn giữ lấy mà vui sống, khỏi lo cho Mẹ và gia đ́nh nữa nghe" Em quyết tâm sống một ḿnh, tự lực cánh sinh.  Em may mắn có anh và các bạn tốt động viên giúp đỡ, nên bây giờ em cảm thấy được an ủi thật nhiều...

Mẹ báo cho em một tin thật bất ngờ và vui sướng hết sức: Mẹ bán căn nhà Mẹ xây dựng trước 75, trong khi Bố "đi công tác" quá lâu... Trị giá căn nhà thật cao em không thể ngờ tới, Tin vui sướng nhất là "theo luật hiện hành", căn nhà bán ra, chia gia tài cho MỖI người, bất kể là nam hay nữ, đang ờ trong nước hay nước ngoài. Gia đ́nh em lúc bấy giờ có 5 gái 2 trai, 2 cô nghĩa là 7 người -  và phải giữ một phần cho Mẹ nữa chứ - thế là chia đều 8 phần; 2 cô và một cậu ở nước ngoài phải đến toà lănh sự tại quốc gia đang sinh sống, làm "giấy uỷ quyền kư tên mua/bán nhà cho Mẹ" - chuyện dễ so với gia tài lănh được! Phải công nhận Mẹ thật khôn ngoan và công b́nh, nhất là thương yêu MỖI người con [bất kể là nam hay nữ - khác hẳn khoảng 20 năm trước: ǵ ǵ cũng con trai được ưu tiên] Giải quyết việc chia tài êm xuôi tốt đẹp (đối với mấy đứa con gái, đối với 2 đứa con trai th́ ôi thôi...) Mẹ thật đau khổ, ngay trên giường bệnh và trước khi qua đời. Thương Mẹ quá!

 

 

Có một chuyện mà em tin chắc là Mẹ cũng rất vui ḷng và an b́nh ra đi; số là khi Mẹ chia gia tài th́ đứa con trai "yêu quí" đă ly dị vợ để đi theo một phụ nữ khác với điều kiện đi ra nước ngoài; ư định anh chàng là ước mong bảo llănh vợ trước với 3 đứa con cùng đi ra nước ngoài. Không biết mưu đồ có thành hiện thực cho 4 mẹ con sống vất vưỡng thuê nhà này đến thuê nhà khác thậm chí có vài ngày lang thang đầu đường cuối chợ; Mẹ biết chuyện đó Mẹ rất thương con dâu với 3 cháu nội phải vất vă như vậy. Khốn nỗi, số tiền chia gia tài, người con trai yêu quaí cuổm đi hết chỉ cho 3 mẹ con chưa được 1/3 gia tài... Mẹ muốn khóc thét lên, em nhận thấy Mẹ rất khổ tâm - Nói thực ḷng em có ư cho chị dâu và 3 cháu TOÀN BỘ gia tài em nhận được; Mẹ thật "tinh khôn" đọc được ư tưởng của em, Mẹ kéo em lại gần thỏ thẻ: "Mẹ góp phần của Mẹ, con giúp 3 Mẹ con dâu và cháu nội tậu một mái nhà, chứ như vậy th́ khổ quá!" Một căn nhà nhỏ không dưới 2,3 tỉ; em suy nghĩ Mẹ c̣n phải có tiền chi tiêu trong tuổi già, nên nói nhỏ: " con sẽ cố gắng, nhưng Mẹ phải giữ số tiền chi tiêu trong tuổi già!" Mẹ gật đầu rồi nói: " phần Mẹ góp và phần của con là bao nhiêu?" Tôi tính nhẩm rồi nói" dạ khoảng 2 tỉ; nhưng Mẹ đừng lo, con sẽ tiện tặn làm việc thêm để bù cho đủ một căn nhà" Mẹ tươi tỉnh hẳn, mỉm cười sung sướng yên tâm - em thấy giọt nước mắt nơi khoé mắt của Mẹ; th́ ra Mẹ đă bị bệnh lâu rồi mà dấu không cho các con/cháu biết! Em thấy thương Mẹ hết sức... Về lại Mỹ, em tính lại, chỉ cần kiếm thêm 5k đô là có căn nhà mới cho chị dâu vá các cháu nội. Nghĩ th́ dễ nhưng bắt tay vào t́m kiếm thêm 5k đô không phải dễ đâu! Ngoài việc làm trong tuần, em chạy kiếm thêm việc cuối tuần và các ngày lễ nghỉ - đặc biệt các ông bà muốn đi xa trong dịp long week-end. Trong khi đó, em nói chị dâu đi t́m kiếm căn nhà nào ưa thích và... vừa túi tiền. Chị dâu và các cháu nghe tin bà nội cùng d́ giúp cho có một căn nhà th́... ôi thôi tưởng ḿnh đang giữa giấc mơ... Cuối cùng rồi cũng t́m được căn nhà lư tưởng.

Đièu làm em cảm động nhất là trong vài ngày cuối đời của Mẹ, trên giường bệnh, Mẹ luôn tươi cười thoả măn khi các con, con ruột cũng như con dâu và các cháu nội đứng chung quanh giường Mẹ. Mẹ vẩy tay bảo em đến gần, Mẹ nắm lấy tay em và nh́n con dâu và các cháu như thể bảo chúng đến gần, Mẹ mỉm cười thật đầm ấm, đầy yêu thương và như muốn nói điều ǵ nhưng Mẹ nhắm mắt và vĩnh viễn ra đi, trên môi vẫn nụ mỉm cười yêu thương...

Chắc hẳn bây giờ ông bà/cha mẹ gia đ́nh ông TÁ mà thấy cảnh con cháu/chắt vui tươi, an lành sung sướng th́ sẽ/đang MỈM CƯỜI NƠI CHÍN SUỐI! === hạnh phúc nào hơn!?

Thật là TRỜI CÓ MẮT:

CHO THANH CAO MỚI ĐƯỢC PHẦN THANH CAO