|
Đời Vẫn Đáng Sống
với T́nh Người trong sáng và cao đẹp
Anh thương mến,
Cám ơn Anh đă lo lắng, tôn trọng, thương yêu và nâng đỡ Em.
Anh đă cho Em cảm nhận thật sự giá trị của t́nh yêu.
Em biết Anh thương Em, và tất nhiên Em cũng thương Anh nhiều. Chẳng hiểu nó bắt đầu từ lúc nào, và Em phải xếp t́nh yêu Em dành cho Anh vào loại nào. Điều đó không quan trọng v́ chưa ai bao giờ định nghĩa được t́nh yêu.
T́nh Người, t́nh đồng loại, t́nh bạn, t́nh thầy tṛ, t́nh cảm với người khác phái, nghĩa phu thê... tất cả là ngôn ngữ của con tim.
Không cần phải xếp loại, t́nh yêu tự nó là đẹp, là thiêng liêng trong sáng và là món quà nhân loại khao khát được nhận lănh.
V́ thương Em nên sáng nay Anh cảm giác được ngay là có điều ǵ khiến Em buồn. Tất nhiên cái cảm giác của Anh hoàn toàn đúng v́ nó xuất phát từ t́nh yêu.
Có những quảng đời khi nhắc lại khiến người ta đau nhói, và phản ứng của Em là muốn chôn dấu và đè nén nó, nhưng vẫn bị Anh phát hiện.
Những điểm tốt cũng như xấu của Em trong hiện tại th́ Anh dư biết rồi.
Em cũng muốn chia sẻ với Anh những biến cố đau thương trong quá khứ.
Không hiểu Anh sẽ phản ứng hoặc cảm thấy như thế nào khi biết thêm về cuộc đời của Em, nhưng Em thiết nghĩ rằng Anh có quyền biết rơ về đối tượng mà Anh thương mến. Anh phản ứng ra sao hay nghĩ ǵ, Em cũng chấp nhận tất cả.
Em nghĩ trong tâm trí của Anh, h́nh ảnh của Em đẹp lắm! Em không đẹp như Anh tưởng đâu! Em đă từng bán thân ḿnh v́ đồng tiền.
Em muốn đổ thừa cho hoàn cảnh lắm, nhưng Em chính là người quyết định, và v́ thế phải chịu trách nhiệm về hành động của ḿnh.
Vài năm trước, mẹ của Em bị bệnh khá nặng. Lúc đó gia đ́nh rấtù chật vật nên không có bảo hiểm sức khỏe. V́ vậy tiền nhà thương Em phải gánh lấy. Với số lương của Em lúc bấy giờ, phải làm cả hơn chục năm mới may ra trả hết số nợ.
Chẳng biết xoay sở đâu ra tiền trả nợ, sẵn khi ấy có một ông triệu phú đang theo đuổi nên Em đánh liều xin ông ta giúp. Để được ḷng Em, ông ta nhận giúp ngay. Phải gọi bằng "ông" v́ ông ta hơn Em cả 30 tuổi! Dĩ nhiên với tuổi đời cao, kinh nghiệm đời cũng cao hơn Em nhiều. Ông ta chịu giúp nhưng đâu có giúp Em trả dứt nợ, v́ như thế ông ta sẽ không thể ràng buộc Em. Khi đă cho ít tiền để Em trả nợ, ông ta táo bạo đ̣i Em trao thân cho ông ta. Ban đầu Em cự tuyệt, nhưng nghĩ đến món nợ c̣n lại, Em đành nhắm mắt đưa chân.
Anh ơi, không ǵ đau đớn bằng phải kề vai kề má với người ḿnh không một chút cảm t́nh. Em đau như ai xé nát tâm can, nhưng chỉ biết nuốt từng giọt nước mắt trong đêm tối. Em thấy ḿnh chẳng khác nào một con vật. Mới đầu c̣n thấy cái cảm giác đau điếng, nhưng sau đó cảm giác dần dần bị tê liệt v́ nó không thể đau hơn được nữa. Em được người ta khoác cho những quần áo đắt tiền và trang sức quư phái, nhưng Em thấy ḿnh chẳng có chút giá trị nào.
Cuối cùng, sau 2-3 năm, món nợ được trả dứt, và có lẽ ông ta cũng đă chán Em, nên Em được "phóng thích". Em cố gắng để lại sau lưng cái quá khứ kinh hoàng để làm lại cuộc đời.
Em quen một chàng thanh niên có trí thức và danh giá. Anh ta chấp nhận Em với cái quá khứ chẳng mấy sáng sủa. Mọi chuyện dường như tạm ổn, cho đến một ngày, ông triệu phú t́m gặp chàng thanh niên Em đang quen và dựng chuyện rằng, trong khi là người t́nh của chàng, Em vẫn lén lút quan hệ với ông ta. Thói đời mà! Ăn không được th́ phá cho hôi. Ông ta đă từng hỏi cưới Em, nhưng không được toại nguyện, nên ông ta t́m cách phá vỡ hạnh phúc của Em.
Đáng buồn thay! Anh bạn Em tin lời ông ta và nổi cơn thịnh nộ với Em. Để hả giận, anh chàng gọi má Em và méc tội Em. V́ chàng mắng vốn nên má Em mới biết được v́ trả nợ mà Em phải bán thân. Má mắng Em thậm tệ, và từ Em mấy năm trời v́ đă làm ô danh gia tộc.
Anh không tưởng tượng được nỗi cay đắng và đau xót của Em lúc bấy giờ. Gia đ́nh bỏ rơi; người mà Em vẫn ngỡ là yêu Em, lại giơ gót đạp Em; và kẻ khác không để cho Em có thể chôn vùi những đau thương của dĩ văng. Em lúc đó không c̣n tin vào t́nh người nữa, không c̣n thấy cuộc sống có một chút ư nghĩa. V́ thế, Em đă đi đến con đường quyên sinh.
Em chọn ngày sinh nhật làm ngày giỗ của ḿnh. Trước khi uống thuốc tự tử, Em đă viết một mảnh giấy căn dặn dâng hiến những phần nào có thể dùng được trong cơ thể của Em cho viện nghiên cứu, và để lại số điện thoại của một người bạn thân để người ta liên lạc.
Tất nhiên, kết quả là Em không chết. Chuyện xảy ra là khoảng 4-5 tiếng sau khi Em uống thuốc, đồng hồ báo thức trong pḥng khách sạn Em reng ầm ĩ. Người mướn pḥng trước Em để đồng hồ báo thức dậy rất sớm và để nó kêu đến mức tối đa. Khi đồng hồ reo, làm ồn ào tới những pḥng bên cạnh. Tức ḿnh quá, họ gơ cửa kêu Em, nhưng không nghe trả lời nên họ xuống than phiền khách sạn. Người trong khách sạn đem ch́a khóa lên mở cửa, thấy mảnh giấy di chúc của Em, nên đem Em vào nhà thương. Em hôn mê vài ngày, và bác sĩ bảo chỉ biết chờ đến khi Em tự tỉnh dậy, hay tệ hơn là co thể đi luôn. Và sau đó mấy ngày, tự Em tỉnh lại thật.
Rất may, không có chuyện ǵ xảy ra: Em b́nh thường như tỉnh dậy sau một giấc ngủ rất dài. Họ chụp h́nh & thử máu th́ không có dấu hiệu ǵ hư hoại. Bác sĩ cũng hơi ngạc nhiên, v́ với lượng thuốc ngủ và rượu mà không hiểu sao Em không hề hấn ǵ
Từ khi tỉnh dậy, Em có cái nh́n tốt hơn về cuộc đời. Em như được hồi sinh. Em xác tín hơn về vai tṛ của sự hiện diện ḿnh trong cuộc đời: tất cả đều có một mục đích và đều có giá trị. Không c̣n tin nơi t́nh người nữa, Em dồn hết t́nh yêu và tâm trí hướng về Thượng Đế, v́ đó là nơi duy nhất cho Em sự b́nh an, vỗ về, và cảm thông.
Đó là mảnh đời truân chuyên của Em. Em không hy vọng Anh thương hại, hoặc nh́n tốt về Em, hoặc đau khổ với Em, nhưng hăy cùng đi tiếp đoạn đường c̣n lại. Em biết Anh thương Em nhiều, và chính trong t́nh yêu đó Em t́m lại được t́nh người. T́nh yêu là sẵn sàng cho đi tất cả, và Anh đă không ngần ngại cho Em tất cả. Em cũng thương Anh không kém. Hai chúng ta là con người nên nhu cầu t́nh yêu là tự nhiên, và sự thu hút phái tính không thể tránh được.
Anh vẫn nói với Em rằng "điều quan trọng là ḿnh biết thăng hoa t́nh cảm đó thành t́nh yêu thiêng liêng và cao đẹp hơn : T́nh Yêu và Tạ Ơn Đấng Tạo Hóa, và T́nh Yêu đồng loại - T́nh Người".
Anh của Em,
Em rất cám ơn bài thuyết tŕnh của Anh hồi tối. Em biết Anh không nhiều th́ ít nhắm đến Em. Điều đó khiến Em cảm thấy vết thương ḷng bị chạm đến, nhưng không phải để làm nó lở loét thêm, mà để xoa dịu và chữa lành. Như Em đă nói, t́nh thương của Anh đă giúp Em t́m lại t́nh người.
Mấy câu thơ của Nguyễn Du, càng nghĩ lại, Em càng thấy thấm thía :
Gẫm hay muôn sự bởi trời.
Trời kia đă bắt làm người có thân.
Bắt phong trần phải phong trần,
Cho thanh cao mới được phần thanh cao.
Đă mang lấy nghiệp vào thân,
Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa.
Thiện căn ở tại ḷng ta,
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài.
Nếu cứ măi than thân trách phận th́ đời càng cay đắng, phải không Anh? Sau lần thập tử nhất sinh, Em cảm thấy đời đáng sống. Sống là cả một nghệ thuật. Những thách đố trong cuộc đời là những nét làm cho bức tranh của cuộc đời tăng thêm vẻ hoa mỹ.
Thỉnh thoảng những kư ức của quá khứ hiện về, khiến Em chạnh ḷng, rồi lại thấy ân hận, bẽ bàng. Có lúc Em tự nghĩ nếu Em là kẻ ham phú quư giàu sang, th́ giờ này Em đang trong ṿng tay của một nhà triệu phú, và tận hưởng sự sa hoa mà với sự quyến rũ trời ban, Em khả dĩ xứng được hưởng. Thế mà tại sao Em lại đề cao giá trị của nhân phẩm, đạo đức, để rồi tuy sống trong sự giàu sang mà Em thấy ray rứt và dằn vặt ? Tại sao Em lại hướng thượng ?
Như Anh phân tách, tạo vật được tạo dựng rất đẹp. Nét đẹp đó đă được ghi dấu ngay từ thuở ban sơ. Điều quan trọng là chúng ta có nh́n ra nét đẹp được ghi ấn trong tâm khảm mỗi người chăng? Nếu có, th́ Em khẳng định chúng ta, bằng mọi cách, sẽ bảo tồn nó. Trong cuộc chiến đấu để bảo tồn cái chân-thiện-mỹ, thế nào chúng ta cũng mang thương tích. Em đă cố gắng hết sức để tha thứ cho chính ḿnh, nhưng tha thứ không có nghĩa là có thể quên đi những sai lầm của ḿnh.
Anh ơi,
Em đă muốn trở về với Đấng Tạo Hóa, nhưng Ngài không nỡ để Em chết đi với một nỗi tức tưởi là không c̣n tin vào t́nh người. Ngài đă gởi Em về lại dương gian để gặp Anh - người đă minh chứng rằng t́nh yêu là cho đi tất cả, là chấp nhận và cảm thông. Đấng Tạo Hóa thật độc đáo! Không có sự xếp đặt nào của Ngài mà không có lư do.
Hạnh phúc, đau khổ, gian nguy, thử thách... Em chấp nhận tất cả! Ngoài Đấng Tạo Dựng ra, Em biết c̣n có Anh đồng hành với Em.
Love,
Em |

"Cho Anh Hôn Em Lần Cuối..."
Nó và anh yêu nhau được gần 2 năm rồi. Thời gian vừa qua thực sự nó thấy rất tuyệt diệu. Nó cảm thấy như nó được Thượng Đế ưu ái khi ban tặng anh cho nó. Anh đẹp, tài giỏi và rất đàn ông. Anh nói anh thích ngắm nh́n nó cười, anh yêu nụ cười híp mí của nó. V́ lẽ đó nên suốt 2 năm yêu nhau dù có xảy ra chuyện ǵ, nó cũng không bao giờ khóc.Một lần anh rủ nó đi dự tiệc cùng. Trong bữa tiệc nó gặp một người đàn ông, bố anh ta là đối tác của anh, và anh ta cứ ngắm nh́n nó. Điều này làm nó rất khó chịu nhưng nó không nói ǵ.Gần đây công việc của anh gặp chút rắc rối, anh có ít thời gian để chăm sóc nó nhưng nó không giận, nó chỉ thấy thương anh hơn thôi.
Tối hôm đó nó chuẩn bị đi ngủ th́ nhận được điện thoại của anh, có vẻ như anh đang rất buồn. Anh khóc, anh nói rằng công ty của anh sắp phá sản, anh nói rằng có thể anh sẽ mắc nợ cả trăm triệu. Nghe anh nói chuyện nó chỉ muốn chạy ngay đến ôm lấy anh nhưng nó không thể. Đă gần 12h, nó không thể ra khỏi nhà. V́ thế nó cảm thấy ḿnh thật bất lực và vô dụng khi chỉ có thể an ủi anh những câu b́nh thường như một người bạn.
Một tuần sau đó nó hẹn anh ra gặp mặt:
-Anh này, chúng ḿnh chia tay nhé! -Nó nói với khuôn mặt không chút cảm xúc, c̣n anh th́ như vừa bị sét đánh, trân trân nh́n nó. Anh không nói ǵ, cũng không hỏi nó lư do chia tay. Anh nghĩ giờ ḿnh chỉ là một kẻ bất tài vô dụng đang nợ nần chồng chất, có lẽ nên giải thoát cho nó.
-Cho anh hôn em lần cuối được không?
-Em không muốn hôn, em muốn lên giường!
-Không được, sau này em c̣n phải lấy chồng nữa.Anh buồn bă nói. Nó nh́n xoáy sâu vào đôi mắt anh. Bằng một ma lực không thể chối từ, đêm đó nó đă trở thành người đàn bà của anh.Sáng hôm sau tỉnh dậy nó đă đi.
Bên cạnh anh chỉ c̣n bông hoa hồng sắp héo úa đè lên những giọt máu đỏ sẫm trên nền ga trắng. Anh ngồi bần thần một lúc lâu. Bỗng điện thoại áo có tin nhắn, là số của nó. "Em yeu anh!" Anh như chết đứng, ngay lập tức anh gọi lại th́ đă thành thuê bao. Anh không hiểu nổi nó đang nghĩ ǵ nữa, nhưng nó làm anh phát điên. Anh không đi t́m nó mà chuyên tâm vào làm ăn. Có một công ty đồng ư đầu tư để giúp công ty khỏi đà phá sản.Thời gian sau anh gặp lại nó, xinh đẹp, ăn chơi và sành điệu hơn tỉ lần. Anh được biết hiện nó đang cặp với một công tử rất giàu, giàu hơn anh. À ra vậy, anh cười thầm, hoá ra người mà anh đă từng rất rất yêu cũng chỉ vậy thôi.
Hơn một năm sau anh lấy vợ, một người phụ nữ chín chắn, điềm đạm nhưng cô ấy không có nụ cười híp mí như nó, cô ấy yếu đuối hay khóc, và cô ấy không c̣n trinh. Anh không trách và dằn hắt vợ. Anh nghĩ về những giọt máu trên ga giường ngày hôm đó. Có lẽ đây là cái giá anh phải trả.Giờ đây công việc của anh đang tiến triển rất tốt, gia đ́nh rất hạnh phúc, duy chỉ có điều đứa con gái của anh khi mới sinh ra đă bị viêm vơng mạc nên mất khả năng nh́n. Vợ chồng anh rất đau khổ v́ điều đó, hai người luôn hi vọng có một nhà hảo tâm nào đó sẽ hiến tặng mắt cho bé.Anh t́nh cờ gặp lại nó sau 3 năm mất liên lạc. Giờ trông nó đẹp hơn, dịu dàng hơn và đàn bà hơn.
-Lâu lăm không gặp, em dạo này sao rồi?
-Em vẫn khoẻ, em lấy chồng và định cư luôn ở Mĩ. Thế c̣n anh th́ sao?
-Anh cũng kết hôn rồi...Anh kể về đứa con mới 1 tuổi bị mù của ḿnh cho nó.
Lần thứ hai nó thấy anh khóc. Lần thứ nhất khi công ty anh sắp phá sản. Ừ, anh chưa bao giờ khóc v́ nó, chưa bao giờ. Không khí trở nên nặng nề và căng thẳng.
Cuối cùng nó là người kết thúc:
-Mai em phải về Mĩ rồi, em xin phép về trước chuẩn bị hành lư. Anh đừng buồn nhé, rồi bé sẽ khoẻ mạnh lại thôi.
Anh cười, một nụ cười rất buồn.Mấy ngày sau anh nhận được tin từ bệnh viện là có người hiến mắt cho con gái anh. Không có lời nào diễn tả được niềm hạnh phúc và vui mừng của vợ chồng anh lúc này. Anh không được biết người hiến mắt là ai nhưng anh vô cùng cảm kích và thầm cảm ơn người đó rất nhiều.
Một tháng sau ca phẫu thuật, con gái anh đă có thể tự nh́n cuộc sống bằng chính đôi mắt của nó.Vào một ngày, anh nhận được một hộp quà do không rơ người tặng gửi đến, trong đó là một cuốn sổ nhật kư và một lá thư. Không biết có sự thôi thúc ǵ mà anh ngồi lặng lẽ trong pḥng làm việc và đọc hết…
Lá thư là của một người đàn ông "Tôi không muốn gửi cuốn sổ này cho anh, cô ấy cũng không muốn, nhưng lương tâm tôi bắt ép tôi phải làm, nếu không tôi sẽ không sống nổi quăng đời c̣n lại. Cô ấy là một người phụ nữ tốt, anh thật may mắn khi được cô ấy yêu như vậy!"
Là nó, trang đầu tiên anh mở ra là ảnh hai người chụp nhân kỉ niệm một năm yêu nhau.
"Ngày...tháng...năm...Hôm nay em thấy anh khóc qua điện thoại, em chỉ muốn chạy ngay đến để ôm chặt lấy anh nhưng em không thể, em xin lỗi, em thật vô dụng...”
“Ngày...tháng...năm...Thật kinh khủng, có người đàn ông t́m em và nói nếu em đồng ư làm người t́nh của anh ta th́ anh ta sẽ giúp công ty anh khỏi bị phá sản. Em rất yêu anh, em không thể phản bội anh, nhưng em càng không thể thấy anh khổ sở, khó khăn mà không giúp ǵ được như thế...”
“Ngày...tháng...năm...Hôm nay em quyết định chia tay, em nói muốn lên giường với anh. Anh nh́n em giống như em là 1 con điếm rẻ tiền thèm khát dục vọng vậy. Em đâu muốn thế, em chỉ muốn dành tặng cái thứ quư giá nhất cho người em yêu thôi. Nếu không em sợ em sẽ hư hỏng với bất kỳ người đàn ông xấu xa nào mất...”
“Ngày...tháng...năm...Người đàn ông đó rất quan tâm và yêu thương em nhưng không làm em quên đi h́nh ảnh của anh được. Dù không yêu, em vẫn đồng ư kết hôn với người ấy như để trả nợ. Anh ơi, cuộc đời sao mà bất công thế, tạo hoá đang trêu ngươi em. Ngày em đi mua nhẫn cưới cũng là ngày em biết ḿnh bị ung thư cổ tử cung. Nếu phẫu thuật em sẽ không chết nhưng sẽ mất đi khả năng làm mẹ. C̣n ǵ đau khổ hơn với người phụ nữ không thể sinh con? Và sau ca phẫu thuật, em đă rời bỏ anh ấy, để anh ấy có thể cưới một cô vợ theo đúng nghĩa...”
“Ngày...tháng...năm...Em đă trở thành một con điếm cao cấp anh ạ! Em sẵn sàng lên giường với bất cứ người đàn ông nào cho em tiền. Em cặp với rất nhiều đại gia, cuộc sống của em trở nên buông thả và sa đoạ đến không ngờ. Những lúc mệt mỏi và tuyệt vọng, em luôn nhớ đến anh, em thực sự rất nhớ anh...”
“Ngày...tháng...năm...Hôm nay em được biết ḿnh chẳng c̣n sống được bao nữa anh à. Vết mổ lần trước bị nhiễm trùng, di căn lên cả vùng bụng. Buồn thật, cuộc đời đúng là đang rẻ rúng em mà. Mà thôi, dù sao em sống thế này đủ rồi, em không muốn tiếp tục nữa, nhưng trước khi chết em muốn gặp lại anh, một lần thôi...”
“Ngày...tháng...năm...Đây là lần thứ 2 em thấy anh khóc. Đứa con gái bé bỏng tội nghiệp của anh bị mù, có lẽ anh đau ḷng lắm! Thấy anh buồn như vậy trái tim em như muốn vỡ tan ra vậy...”
“Ngày...tháng...năm....Hôm nay tṛn 5 năm chúng ta yêu nhau, và cũng sẽ là ngày em kết thúc cuộc đời đau khổ này. Dù sao em cũng không cần đến đôi mắt này nữa, em sẽ tặng nó cho con gái anh, để em măi măi được ngắm nh́n anh. Lời cuối em muốn nói rằng em rất rất yêu anh. Vĩnh biệt anh!"
Đọc xong quyển nhật kí gần 3 năm đầy đau khổ và nước mắt của nó, anh dường như chết ngay tại lúc đó. Anh không ngờ nó lại yêu anh nhiều như thế, anh mắc nợ nó quá nhiều. Trong vô thức, nước mắt anh rơi, lần này là v́ nó nhưng nó măi măi không bao giờ thấy được nữa.Anh vào pḥng, vợ anh đang ngủ, anh đến gần cái nôi của con gái. Đứa con của anh vẫn đang mở to đôi mắt để nh́n mọi thứ xung quanh. Thấy bố, con bé khẽ cười, nụ cười híp mí vô cùng đáng yêu. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán con một cái, nước mắt anh rơi ướt cả gối của con. Anh lại gần giường kéo chăn lên cho vợ rồi ra khỏi pḥng.
Sáng hôm sau vợ anh t́m thấy trong pḥng làm việc của anh 2 tờ giấy. Một là đơn từ chức, hai là đơn ly hôn. Tất cả tài sản và căn nhà anh để lại hết cho vợ con, nhưng anh đi đâu th́ không một ai biết….
|