video Lớp T́nh Thương = Classes of Love
*********************
Bữa Cơm T́nh Người
ngày 23 tháng 6 năm 2010
Chao frere,
Em vua ve My toi hom qua. Hom nay moi co dip upload hinh len computer nen em gui
frere vai tam hinh chup o lop tinh thuong Tan Hung do frere Ba va Long quan ly.
Cac em rat de thuong va co khoe hom do la an "cho da" vi lau lam moi co mot buoi
an ngon nhu the nay.
Vai hang tham frere va chuc frere luon vui khoe.
Phuoc, Taberd 75

Tùng.... tùng.....tùng....
Tưởng rằng mọi trẻ em đều đến được trường để nghe tiếng trống khai trường. Thế
nhưng xung quanh đây vẫn c̣n những em phải bỏ trường, bỏ lớp bôn ba đây đó, bán
từng tờ vé số, lượm từng cái bao nylon... kiếm tiền lo cho gia đ́nh. Để trẻ thơ
được đi học, được hồn nhiên vui đùa, với tất cả nỗ lực của ḿnh, các Thầy đă xây
dựng 2 pḥng học tại Khu phố 1, Phường Tân Hưng. Ngày 17/09 lúc 14h00, gần 60 em
học sinh nghèo đă tập trung, làm lễ khai giảng năm học mới. Nh́n thấy khuôn mặt
hồn nhiên đơn sơ lớn nhỏ của các em đang ngồi trong lớp, nghe tiếng trống khai
trường, ḷng tôi nao nao nhớ lại thời thơ ấu may mắn của ḿnh...Tại sao gánh
nặng cuộc đời đặt lên vai của em quá sớm? Tại sao các em không thật sự có được
tính hồn nhiên của ḿnh?...... Ước mong sao cho có nhiều tấm ḷng rộng mở để
mang lại một chút hạnh phúc tuổi thơ cho các em.
Trần Đ́nh Trương Phi


Tết Ất Dậu 2005
Ĺ X́ cho các em năm nay = gói bánh chưng + bánh Tết với sự tiếp tay của phụ huynh : Thật vui!
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
Tết Giáp Thân 2004
| ... Tiện đây xin gởi vài tấm h́nh, nhân dịp
tổ chức cây Mùa Xuân cho các em : - 180 em học sinh lớp T́nh Thuong. - Buổi phát quà được lồng vào buổi sinh hoạt, ca hát và có một em học sinh nội trú lớp 7 Đức Minh biểu diễn vài tṛ ảo thuật, làm các em họ sinh lớp T́nh Thương ...lé mắt - Quà gồm có : các món đồ choi nho nhỏ , mỗi em được hai đ̣n bánh Tét dài thọng. Xin chân thành cám ơn - Quí vị Ân Nhân đă yểm trợ cho chương tŕnh giáo dục&xă hội; - cách riêng cám ơn Gia d́nh anh chị Cindy Ngô đă nhớ đem đến cho các em học sinh nghèo Nụ cười Ngày Xuân Giáp Thân 2004. F. Tân |
|




******************************************


Kính gởi Thầy Tân, Thầy Sơn và quư
Thầy tại LS Đức Minh,
Em tên là Việt, một người trẻ đi chung với anh Patrick Vũ Hùng d-ến thăm cơ sở
LaSan D-ức Minh và Lớp Học T́nh Thương hồi tháng 10 năm ngoái. Chắc có lẽ Thầy
Sơn c̣n nhớ lúc em đến thăm lớp học T́nh Thương.
Thưa Thầy Tân và Thầy Sơn,
Từ ngày d-ến thăm các em trong Lớp Học T́nh Thương d-ến nay d-ă hơn 9 tháng
nhưng em vẫn c̣n nhớ rơ h́nh ảnh của các em đang học trong lớp. Hoàn cảnh sống
của các em học sinh trông rất cảm động. Em đang dự tính t́m cách kêu gọi bạn bè
hỗ trợ cho các em trong lớp học t́nh thương ít nhiều về tài chánh.
Các Thầy có thể giúp viết vài hàng giới thiệu về một số em học sinh đang có
hoàn`cảnh sống khó khăn để em có thể nói về`Lớp Học T́nh Thương cho các bạn bè
của em`nghe và hy vọng các bạn sẽ cùng giúp các em một tay.
Em gởi 2 Thầy tấm h́nh mà em chụp được lúc đến thăm lớp học. Thầy xem tấm h́nh
này và cho biết giùm tên, tuổi và hoàn cảnh sống gia đ́nh của cô bé nhỏ (đang
cười tươi) ngồi cạnh Việt (trong h́nh) và những em bé khác trong h́nh nữa nếu
được.
Cảm ơn 2 Thầy nhiều.
Em sẽ liên lạc thêm sau.
Kính,
Việt
=====================================================================


Trích bày diễn văn của John Johnston nhân Đại hội Giáo viên ở Pirée – Grèce tháng 5/1997. Lần lược xin giới thiệu cùng các bạn :
Trường T́nh Thương cũng là một ngôi trường , nhưng ngôi trường mà trong đó có
vài nét đặc thù mà chúng ta cần quan tâm đặc biệt. Những điểm mà tôi nêu lên ở
đây có thể thay đổi về nội dung lẫn thứ tự và số lượng của nó. Tôi nêu lên ở đây
7 đặc điểm và cũng xếp nó theo một thứ tự thuận lợi. Nhưng điều đó không tuyệt
đối v́ thực tế, những đặc điểm nầy liên kết chặt chẽ với nhau.
Nét đặc thù thứ hai: Tinh thần gia đ́nh
Nét đặc thù thứ hai là hệ quả của nét đặc thù thứ nhất. Một tinh thần gia đ́nh
tốt phải được thấm nhuần trong ngôi trường T́nh Thương. Tinh thần gia đ́nh nầy
không những chỉ có ở học sinh nhưng bao hàm cả đối với những giáo viên, những
người điều hành, quản lư, nhân viên, phụ huynh và cả những bạn hữu của trường
nữa. Một lư do của sự thành công trong Trường T́nh Thương mà có thể ở nơi khác
không có đó chính là nơi Trường T́nh Thương có được tinh thần kỷ luật và t́nh
huynh đệ. Những người bạn trẻ học lấy được kinh nghiệm của sự tiếp đón thân t́nh
và khích lệ cũng như thỏa măn và hănh diện trong việc tiếp thu kiến thức. Nét
đặc thù nầy không phải là phụ thuộc nhưng mà là một sự cần thiết.
Những người trẻ của chúng ta phải cảm thấy chính chúng nó là anh em với nhau và
học biết chúng cũng phải là anh em với người khác nữa. Kinh nghiệm hiệp nhất nầy
phải được giáo dục. Trong các giao tiếp của tôi với hàng ngàn người trẻ trên thế
giới, tôi có thể quan sát sự khác nhau về chủng tộc, về văn hóa, về ngôn ngữ, về
tôn giáo, về mức sống, về sự tự do, về cơ may giáo dục...Nhưng điều luôn luôn
gây ấn tượng cho tôi là khi lắng nghe họ và khi nh́n họ chơi giỡn hoặc khi họ
bàn luận với nhau, đó chính là sự giống nhau của tất cả những người trẻ trên thế
giới . Thực sự họ có khác nhaụ và chúng ta phải nghiêm chỉnh nhận ra điều đó,
nhưng những sự khác nhau đó chỉ là phụ thuộc. Với tư cách là những người trẻ
đang lớn lên từ tuổi thơ đến trưởng thành qua tuổi thanh niên, chúng có những
kinh nghiệm về những niềm vui, nỗi buồn, lo sợ, mộng mơ, mất mát và những vấn đề
giống nhau. Họ cũng đấu tranh với những vấn đề liên quan đến ư nghĩa cuộc sống,
đối với t́nh yêu, đối với những giao tiếp giữa người với nhau. Khắp mọi nơi,
người trẻ đều giống nhau bởi ǵ tất cả chúng ta đều giống nhau, chúng ta đều là
anh em với nhau.
Nhưng thực tế là chúng ta không sống như anh em với nhau như chúng ta phải làm !
Có quá nhiều bất công, mất mát, lạm dụng, khai thác, phân biệt, như việc khai
thác trẻ em, nghèo đói, sống lang thang không nhà và những dạng nô lệ mới. Những
cảnh tàn sát xảy ra trên thế giới mà chúng ta nh́n thấy trên truyền h́nh càng
làm chúng ta cảm thấy ḿnh bất lực và đôi khi làm cho chúng ta muốn thấy nhưng
thực sự không thấy, muốn nghe nhưng thực sự không nghe. Nếu không, chúng ta
không thể nào yên giấc.
Tôi tin rằng chúng ta có bổn phận không những giáo dục người trẻ về trí tuệ hay
nghề nghiệp mà thôi nhưng c̣n chuẩn bị và thúc đẩy chúng góp phần một cách tích
cực và sáng tạo vào công cuộc xây dựng một xă hội mà nơi đó mọi người có thể
sống trong nhân phẩm, công b́nh và trong sự b́nh an.
Ngôi trường T́nh Thương như tên gọi của nó, phải được nổi bật bằng tinh thần gia
đ́nh, một gia đ́nh dấn thân để xây dựng những gia đ́nh khác.



A. Lớp
T́nh Thương
Trong tinh thần "Cùng chung và Liên kết để phục vụ người nghèo", Anh em La-san
và các đối tác La-san đă cố gắng đi đến với người nghèo một cách thiết thực
trong Năm La-san 2000.
I - CHẨN BỆNH VÀ PHÁT THUỐC CHO NGƯỜI NGHÈO
Hợp tác với Hội Chữ Thập đỏ Quận một, Anh em la-san đă tổ chức lần đầu tiên sau
1975, đi chẩn bệnh và phát thuốc miễn phí cho khoảng 250 người nghèo thuộc
Phường Tân Hưng Quận 7. Tham gia trực tiếp buổi phát thuốc nầy gồm có 15 người :
Frère Minh Sơn (La-san), tốt nghiệp Y-sĩ, hiện đang công tác tại Nhà Hưu dưởng
Mai Thôn, cùng với 2 Soeurs Nữ tử Bác ái và Soeur Ḍng Mến Thánh Giá Thủ Thiêm,
4 người nầy lo việc đo huyết áp cho bệnh nhân trước khi gởi đến bác sĩ khám bệnh,
Soeur Marcel (Ḍng Nữ tử Bác ái), cựu y tá bệnh viện Grall, phụ trách khâu cấp
phát thuốc , Frère Valentin Quí, quan sát trật tự chung, Frère Nhân, lái xe đưa
đón, 3 bác sĩ chẩn bệnh, 4 y tá phát thuốc, Frère Grégoire Tân, phụ trách tổng
quát. .
Tuy là xuất quân lần đầu tiên, nhưng nhờ có Soeur Marcel nhiều kinh nghiệm trong
lănh vực phát thuốc, nên mọi sự đều diễn ra tốt đẹp. Các đại diện Chữ thập đỏ
phải khen "hơn mấy lần trước".
Cách thức tổ chức : Bên La-san và đối tác chuẩn bị tất cả mọi thứ . Bên Hội chữ
thập đỏ có nhiệm vụ chuẩn bị pḥng ốc để khám và thông báo cho dân.
Nhưng, như tấm h́nh kèm theo minh họa rất là đầy đủ : Chính thức loan báo Hội
Chữ Thập đỏ Quận 1 và Hội chữ thập đỏ Q.7 tổ chức. Anh em La-san và các đối tác
coi như không có. Nhưng không sao, miễn là thuốc tới tay người nghèo một cách
trực tiếp là được.
Ngày 17 tháng 8 /2000 sắp tới, anh em La-san lại ra quân lần thứ hai. Lần nầy sẽ
hướng về Q.2 (Thủ Thiêm). Dân ở đây rất nghèo và cần sự trợ giúp của chúng ta.
II- KHAI GIẢNG LỚP T̀NH THƯƠNG
Phường Tân Hưng Quận 7 có rất nhiều người dân tạm trú. Đó là những người từ
phường xa kéo nhau về Sai gon lập nghiệp, tưởng rằng sẽ dễ dàng kiếm được cái ăn.
Thế nhưng sự việc lại không như họ tưởng. Không nghề, không vốn, vợ chồng phải
đi làm việc cực nhọc, con cái th́ lang thang ngoài đường bán vé số, đánh giày,
bán đủ thứ lặt vặt để phụ giúp kinh tế gia đ́nh. Việc học dĩ nhiên là để qua một
bên. Vă lại, không có hộ khẩu thành phố th́ không thể vào trường công học được.
Vào trường bán công hay dân lập th́ không có tiền. Đành vậy, chịu dốt. Theo báo
cáo của Phường cho biết, có khoảng 300 em trong Phường ở trong t́nh trạng nầy.
Sau hơn bốn tháng liên lạc với chính quyền đ?a phương để xin phép mở lớp. Hợp
đồng (miệng) là bên nầy sẽ lo hết chi phí : tiền thuê nhà, tiền trả cho cô giáo,
sách tập cho học sinh....C̣n bên Phường chỉ có việc vận động cho các em đến lớp.
Cuối cùng th́ ấn định ngày khai giảng là 01/08/2000, đúng 8giờ sáng.
Một ngày khai giảng chưa từng có. 8 giờ. Đại diện các cơ quan đoàn thể : đại
diện Phường, đại diện Hội chữ thập đỏ Quận 7, đại diện Hội chự thập đỏ Q.1 , đại
diện Hội Phụ nữ Phường, đại diện an ninh khu vực, đại diện La-san, nữ tu Bác ái
Vinh sơn....Bàn mới, ghế mới .....Cô giáo mới...Tất cả đều có mặt....chỉ trừ học
sinh. Không có một móng. Soeur Marcel, nóng ḷng, bèn ra đường phố chiêu mộ tại
chỗ. Soeur nói là đi "lùa". Sau 15 phút , các em lục tục kéo đến : 25 em. Thế là
khai giảng luôn.
Sau một tuần, lớp phải chia ra làm hai v? sĩ số đa? trên 40 em. Như?ng em nào đă
biết đọc biết viết th́ cho vào chung một lớp, gọi là lớp 2. Những em chưa biết
ǵ th́ bắt đầu lớp một.
Phụ huynh lẫn các em học sinh không cảm thấy việc đi đến trườnglà quan trọng.
Thậm chí c̣n coi đó là một việc mất thời giờ ! Cụ thể như vài trường hợp sau đây:
a) Cô giáo thầy người học sinh của m?nh lang thang trước cửa lớp, bèn hỏi :
- Tại sao em không vô lớp ?
- Thưa cô, em không dám vôi v́ đến trể.
- Tại sao em đi trể?
- Thưa cô, bà ngoại em bắt em đi chợ nên trể giờ, em không dám vô.
b) Hôm nay ngày lễ Vu lan, rằm tháng bảy. Dân không công giáo thường có tục lệ
cúng cô hồn. Thế là lớp học hôm nay vắng hơn 10 em. Lư do : ở nhà đi giựt đồ
cúng !
Nhưng cũng có nhiều trường hợp rất đáng thương. Cha mẹ nghèo không cho con đi
học được, nay có cơ hội, dù không có tiền, cũng ráng cho con đến trường lớp.
Đang giờ học, có hai em bé tự nhiên chạy ra ngoài. Ṭ ṃ, tôi đi theo. Th́ nghe
bà mẹ trên tay cầm xấp vé số, nói với hai con :"Mẹ cho hai con mỗi đứa một ngàn.
Sáng giờ mới bán được, mẹ đem đến cho hai con."
"Dụ" các em chịu đến trường là một chuyện, "lùa" các em đến lớp là một chuyện,
nhưng làm sao cho các em "thích đi học" hơn là lang thang ngoài đường là cả một
vấn đề.
Trong một ngày gần đây, khi hai lớp kia đa? ổn đ?nh, se? đi "lùa" một lần nữa để
mở thêm lớp buổi chiều.
B. Kỷ niệm khó quên
|
Cô giáo UYÊN vừa tốt nghiệp Sư Phạm là được
chiêu mộ làm giáo viên lớp T́nh Thươpng Phường Tân Hưng Q.7. Hai tuần lễ đầu
qua đi thật phấn khởi. Chỉ trong tuần lễ đầu tiên, học sinh đă tăng lên hơn
40 em. Phải chia làm hai lớp thôi. Những em nào đă biết đọc biết viết "khá
khá" th́ cho vào lớp Hai. Những em chưa biết đọc biết viết th́ học lớp Một. Lớp Hai được 15 em. Lớp Một được 32 em. Việc học đối với các em như là cái ǵ thật lạ lùng, ngoài mơ ước. Một đặc điểm của các học sinh lớp T́nh Thương là: Không biết lễ phép là ǵ, mở miệng ra là nói tục.... Cô giáo phải chỉ từng chút một. Khoanh tay. Dạ thưa khi trả lời... Thầy tṛ rất là vui vẻ. Điều an ủi là thấy chúng thích học. Tuy chậm nhưng rất chăm ngoan... Quậy ít. |
Em C., nghe đồn là một tay anh chị và nổi tiếng là quậy. Tuy mới 11 tuổi . Học lớp Một. Trong lớp các bạn khác có vẻ e dè. Một hôm, v́ em lăng xăng trong lớp, cô giáo khuyên nhủ và cảnh cáo phạt, nếu em c̣n phá rối trật tự trong lớp. Em chấp nhận. Tuy nhiên, chưa đầy 10 phút sau, em lớn tiếng chưởi thề. Dựa trên lời cam kết của em khi năy, cô giáo kêu em lên phạt. Em cầm theo cây viết ch́ đi lên, mặt hầm hầm,ø quăng xuống đất trước mặt cô giáo rồi bỏ đi ra cửa. Thầy T. đang đứng trước cửa ra vào, nắm tay em lại dứt khoát bảo em lượm cây viết ch́ lên và đưa cho cô. Thế mà phải nói đến lâàn thứ ba, em mới trở vô lượm cây viết ch́ và để trên bàn cô giáo.
|
Nhưng nó có đi đâu xa, chỉ ra ngoài đường hẻm trước cửa lớp, vừa ngồi xem mấy đứa khác bắn bi vừa chưởi liên tục. Khỏang 15 phút sau, không c̣n ai bắn bi, buồn t́nh, em lại trở vào đeo cửa sổ nh́n vào lớp học. Cô giáo bảo các em trong lớp đánh vần, nó cũng đánh vần theo. Chọc tức cô giáo chơi vậy đó.. Đuổi nó ra ư ? Thầy T. ráng nhẩn nại. Không muốn tắt ngọn đèn c̣n leo lét. Nhưng Thầy T. vừa đứng đó vừa canh chừng, linh tính Thầy thấy có ǵ không ổn cho chiếc xe cô giáo để ở gần đó. |
Th́nh ĺnh, một nhân viên của Phường vào gặp Thầy T. để xin danh sách học sinh của lớp T́nh Thương. Thầy T. quay ra tiếp nhân viên của Phường, trong khi đó th́ em C. bỏ đi ra đường hẻm lại, vừa đi vừa lầm bầm : "Chút nữa cho cô giáo đi bộ về".
Cô giáo vẫn tiếp tục dạy. Như ng h́nh như đây là một cú "sóc" hơi nặng đối
với một cô giáo mới ra trường. Cô mất b́nh tĩnh và cho học sinh nghỉ sớm 45
phút. Trong lúc đó Thầy T. kiểm tra sơ qua xe của cô giáo và thấy mất đầu
chụp bu-dzi. Thủ phạm là ai th́ dư biết. Thầy T. liền kêu em C. lại và bảo :
"Trả nắp bu-dzi lại cho cô". Sau năm lần bảy lượt chối quanh. Sau cùng nó
nói để nó ra lượm trả. Th́ ra, nó quăng ngoài đám cỏ.
Cô giáo biết chuyện, mặt mày tái xanh. Sợ bị trả thù. Thầy T. nửa đùa nửa
thật : "Coi chừng sáng thứ hai nó trở vô lớp đó!" Cô giáo mặt càng tái hơn,
hỏi: "Chi vậy ?" Hôm đó là ngày thứ sáu cuối tuần.
Thứ hai tiếp theo. Thầy T. đến trễ. Tuy nhiên, hôm đó có 2 người bạn cũng
đến hổ trợ cô giáo, vừa để ghi danh học sinh cho lớp mới. Quả thật, em C. đă
trở lại lớp như lời nói đùa của Thầy T. hôm thứ sáu tuần trước. Khi vừa mới
bước đến cửa, em C. trong lớp chạy ra chào và nói :"Em xin lỗi Thầy."
Suốt buổi học ngày hôm đó, em C. rất ngoan, ngồi học chăm chỉ. Tham gia rất
tích cực. Cô giáo luôn động viên, kêu em lên bảng, và khen em khi em trả lời
hay làm bài đúng...như không có chuyện ǵ xảy ra.
Em đă tự thú : "Em đă từng ăn cắp và bị công an bắt, th́ cái bu-dzi xe của
cô chẳng là ǵ đối với em cả."
Giờ đây, sau ba tuần đến lớp, các em khác cũng biết bắt đầu có tiến bộ, biết
nói dạ thưa, không xả rác bừa băi...
Năm đầu mới vào nghề quả thật nhiêu khê, nhưng cũng có vài an ủi.
Chuyện bên lề
Lớp T́nh Thương hiện nay ở trong một con hẻm nhỏ bé, hơi lầy lội khi trời
mưa, cách đường lộ độ gần 100m. Một tuần sau ngày khai giảng, tự nhiên con
hẻm được rải đá xanh xay nhỏ, từ ngoài đường đến lớp T́nh Thường. Vừa chạy
xe vào vừa thầm nghĩ "Nhà nước tử tế ghê". Khi về nhà, Thầy Ba kể chuyện (vừa
múa máy) mới hay. Có một bà trong hẻm vừa trúng số 25 triệu đồng tuyên bố :"Từ
khi có cái lớp T́nh Thương đó, hên lắm ! Cho nên rải đá cho học tṛ nó đi!"
Cây lớn dần lên
Một lớp học T́nh Thương thứ ba chào đời vào ngày 24 tháng 8 năm 2000, được
29 học sinh tất cả. Rồi đến ngày thứ hai 27 tháng 8, một lớp thứ tư nữa khai
trương. Sĩ số cũng không kém : 30 em. Hữu xạ tự nhiên hương (hôi ?). Ngày
nào cũng có cha mẹ dẫn con đến xin học. Những học sinh đến sau ngày
31/08/2000 th́ nằm trong danh sách "chờ", cho đến khi nào lên đến khoảng 20
em th́ sẽ mở thêm một lớp mới nữa. Như vậy, tổng cộng học sinh lớp T́nh
Thương sau một tháng kể từ lúc khai giảng đă lên đến 118 em.






