Mỗi ngày, một câu chuyện : Chút mắm muối cho bữa cơm hằng ngày
Frère Phong, FSC - Nhà La San Việt Nam - San Jose


GIẢI PHÓNG
Sau năm 1849, thị trấn San Francisco nhỏ bé trong phút chốc đă trở thành nổi tiếng, và thiên hạ đua nhau t́m về chốn ấy. Người ta vừa t́m thấy vàng ở California. Từng đoàn từng lũ, kẻ từ miền Đông, người từ miền Trung Tây Hoa Kỳ đua nhau về Cali đào vàng. Ngay cả Neo Adams, một sinh viên thích học triết lư đông phương, cũng xếp bút nghiêng, rời Anh Quốc đến Cali t́m vàng. Sau mấy tháng h́ hục đào kiếm, Neo Adams đă t́m được vàng. Anh ta trở nên giàu có. Neo Adams nhờ học được cái đạo lư "tri chỉ, tri túc" (biết lúc đủ, biết lúc ngừng) của Á Đông, chàng cho vậy là giàu đủ rồi, nên quyết định ngưng đào vàng để trở lại với đèn sách. Chàng muốn nhân cơ hội này làm luôn một chuyến du lịch Hoa Kỳ để mở mang kiến thức. Thế là chàng băng qua Nevada, rồi đến Salt Lake City, vượt dăy Rocky Mountain, và đến Saint Louis. Từ đó chàng lên thuyền Steam Boat thả theo gịng Mississippi về đến New Orleans, chờ đáp tàu thủy trở lại Anh Quốc. Khi đến hải cảng New Orleans, chàng bỡ ngỡ khi thấy đám đông tụ họp quanh một chợ người. Nơi đây người ta bán đấu giá nô lệ da đen. Ṭ ṃ, chàng cũng len vào để xem cho biết, v́ ở xứ chàng, người ta đă bỏ chuyện buôn bán nô lệ từ lâu.
Một ông chủ da trắng bụng phệ, miệng nhai điếu x́ gà to tướng, một tay cầm roi, một tay vân vê túi bạc, ra hiệu cho đầy tớ luân phiên kéo các người nô lệ lên bục đứng cho khách ngắm hàng! Bọn lái buôn đua nhau đấu giá. Thường họ mua mỗi người nô lệ với giá 500 đô la. Thỉnh thoảng, bọn họ lại nhao nhao ồn ào hơn một chút, khi ông chủ kéo một người con trai nô lệ vạm vỡ lên tŕnh làng. Nhưng giá cao lắm cũng chỉ lên đến 600 đô la. Bỗng chợ người im hẳn. Ông chủ vừa cho dắt lên bục một cô gái da đen trạc lối 18, thật xinh đẹp. Bọn lái buôn há miệng trố mắt nh́n. Rồi tiếng người đấu giá trở nên ầm ĩ. Kẻ kêu giá 1000 đô la, người gọi 1200,... cuối cùng ông chủ mỉm cười đắc ư khi thấy chỉ c̣n hai tên trọc phú đua nhau đấu giá cô gái với giá 2000 đô la. -2500 -3000 -4000.
Cả chợ người nín thở. Ông chủ ngạo nghễ gọi:
-5000 lần thứ nhất.
-5000 lần thứ hai.
Bỗng ông nghe một tiếng la lớn:
-10,000
Mọi người ngơ ngác nh́n quanh. Họ lại càng ngạc nhiên hơn nữa khi thấy người vừa ra giá cao ấy, chính là chàng thư sinh Neo Adams. Rồi mọi người phá lên cười, v́ nghĩ rằng tên thư sinh này chỉ đùa cợt chút cho vui, chứ làm sao có đến 10,000 đô la.
Neo Adams thủng thỉnh tiến lại gần tên chủ buôn nô lệ, dí vào tay ông một cục vàng. Điếu x́ gà rơi khỏi miệng ông ta. Ném cây roi xuống đất, ông ta vội mở túi tiền, nhét vội cục vàng vào trong, và kính cẩn cầm lấy tay Neo Adams dẫn lên bục, tự tay ḿnh trao chiếc giây xích cột cổ cô gái cho chàng dắt đi. Neo Adams cầm lấy giây xích, rồi sung sướng dẫn cô gái nô lệ da đen xinh đẹp, đắt giá đi từ phố này sang phố khác. Thỉnh thoảng lại bị cô ta nhổ một băi nước miếng vào mặt trong tiếng nguyền rủa:
-Đồ chó chết. Ngươi dẫn ta đi ṿng quanh mọi phố để khoe khoang há? Ngươi muốn rêu rao cho mọi người biết ngươi giàu có đă mua được ta sao?
Neo Adams chỉ biết mỉm cười, lấy khăn tay lau mặt, rồi tiếp tục dẫn nàng đi. Đến trước một văn pḥng lịch sự, Neo Adams cột giây xích vào thân cây, nơi người ta thường dùng để cột ngựa. Chàng lại gần cô gái và nhỏ nhẹ:
-Cô chịu khó đợi tôi một chút nhe!
-Bụp.
Một băi nước miếng lại đáp ngay lên mũi chàng. Chàng cũng chỉ biết lấy khăn tay ra lau, rồi thủng thỉnh đi vào trong văn pḥng. Ngoài này, cô bé càng lúc càng sốt ruột khi nghe giọng hai người đàn ông lớn tiếng bên trong. Tiếng đập bàn, tiếng chửi thề vang cả ra ngoài.
-Thế th́ ông đ̣i bao nhiêu?
-Sao ngu thế?
-Ngu hay không là chuyện của tôi. Ông đ̣i bao nhiêu mới chịu kư giấy?
-10,000 đô la.
-Cục vàng này được không?
Văn pḥng trở nên thinh lặng như tờ. Một lát sau, Neo Adams vui vẻ bước ra, tay mân mê tờ giấy với dấu triện đỏ hỏn. Chàng đến gần cô gái, tháo giây xích, mở khóa kiềng cổ, trao cho cô tờ giấy, rồi bảo:
-Cô đi đi, cô được tự do rồi.
-Bụp.
Lại một băi nước miếng khác văng vào mặt chàng.
-Bộ ông muốn tôi trốn chạy để tạo cớ đánh đập hành hạ tôi sao?
-Cô ạ! Tôi không trách cô đâu.
Vừa nói, Neo Dams vừa lấy khăn lau mặt.
-Cô không biết đọc. Để tôi đọc cho.
Rồi chàng đọc văn thư trả tự do cho cô nghe. Đọc xong chàng trao cho cô văn thư c̣n ướt màu khuôn dấu đỏ:
-Cô cầm lấy chứng thư này. Từ nay, cô không c̣n là nô lệ nữa!
Lệ trào mi, cô gái thổn thức:
-Ông mua tôi với giá quá đắt để rồi lại trả tự do cho tôi sao?
Nắm lấy hai bàn tay cô gái đang run rẩy, Neo Adams khẽ nói:
-Vâng, tôi đă chuộc cô những hai lần với hết những ǵ tôi có, chỉ để mong cô được tự do.


***


Lạy Chúa Giêsu, Chúa là Adong Mới, Chúa đă cứu chuộc con với gía thật đắt -mạng sống của Chúa - để con được tự do khỏi nô lệ tội lỗi. (Roma 5: 18-20) Con xin cám ơn Chúa.
*Neo Adams (Adong Mới)


-Cầu nguyện
-Quyết tâm
-Dấn thân