Mỗi ngày, một câu chuyện : Chút mắm muối cho
bữa cơm hằng ngày
Frère Phong, FSC - Nhà La San Việt Nam - San Jose
XẤU XÍ
Tan học trở về, Khánh sung sướng vừa đi vừa nhảy, vội mong về đến nhà để xem lại
VCR, sửa lại pḥng ngủ...v́ hôm nay, mẹ Khánh và mẹ Huy đă cho phép Huy sang ngủ
lại nhà Khánh.
Hoa, bướm bên đường cũng như chia vui với Khánh, hồi hộp đợi chờ những cảnh vui
nhộn của hai đứa trẻ sắp cùng nhau ăn pizza với những toppings thật ngon, vừa
ngấu nghiến pizza vừa xem phim Land Before Times, thỉnh thoảng chêm thêm tiếng
rạo rạo của potato chips, rồi cùng nhau lấy gối đánh nhau, vân vân và vân vân.
Vừa vào cửa, ḷng Khánh lại tràn ngập niềm vui khi ngửi được mùi bún ḅ thơm
phức từ trong bếp bay ra. Mẹ Khánh đang nấu cho hai đứa thêm một nồi bún ḅ, món
ăn Khánh thích nhất trong đời.
Chẳng bao lâu sau, chuông nhà đă reo lên, Khánh sung sướng khi thấy chính mẹ
ḿnh chạy ra mở cửa đón bạn, đứa bạn thân cùng lớp. Khánh cũng vội theo ra đón
bạn.
Bỗng thấy Huy ù té chạy.
Sửng sốt, Khánh vội rượt theo.
Về đến nhà, Huy tung cửa chạy tuốt vào pḥng, úp mặt xuống giường khóc như hoảng
sợ, Khánh cũng chạy vào theo, đến bên bạn ân cần hỏi bạn:
-Chuyện ǵ thế? Sao mầy lại khóc?
-Your mom is ugly!(Mẹ mày xấu xí quá!)
Vừa nghe thế, Khánh đổi ngay thái độ. Nó đâm ra ghét Huy, muốn đấm cho nó mấy
thoi. Nhưng nhớ lời mẹ dặn, Khánh dằn ḷng, rồi hậm hực bỏ ra, chạy một mạch về
nhà.
-Chuyện ǵ thế hở con?
Mẹ Khánh vừa xoa đầu đứa con đang ôm chặt hai chân mẹ, vừa khóc thụt thùi.
-Thằng Huy dám bảo mẹ "ugly".
-Bạn con nói đúng, mẹ "ugly" thật.
-Không, không, mẹ con không có "ugly".
Vừa nói, Khánh vừa đấm th́nh thịch vào mông mẹ.
-Mẹ không "ugly", mẹ không "ugly".
Ôm chặt con vào ḷng, mẹ Khánh nhỏ nhẹ:
-Con ơi, con nh́n mẹ cho kỹ nè.
Vừa nói, bà vừa vén tóc để lộ cho con ḿnh thấy hai tai méo mó, những vết sẹo to
tướng trông thấy mà ghê của bà. Rồi bà quỳ xuống cho vừa tầm mắt con, hai tay
nắm chặt hai vai Khánh, rồi âu yếm nh́n sâu vào cặp mắt đẫm lệ của đứa con độc
nhất thân yêu:
-Con ạ, mẹ "ugly" thật. Con thấy đó. Đây là những vết sẹo của ngày xưa khi con
c̣n bé nhỏ. Thuở ấy, bên Việt Nam ba con bị mất tích. Một ḿnh mẹ lo chạy ngược
chạy xuôi buôn bán kiếm tiền nuôi con. Rồi một ngày, trên con đường từ chợ về,
mẹ thấy người ta nhốn nháo, kẻ gánh nước, người khiêng thau hè nhau chữa lửa. Ai
ngờ nhà ḿnh đang bốc cháy. Mẹ vội vất hết, nhào vào nhà để cứu con ra. Thân
h́nh mẹ cháy nám, may mà hàng xóm cứu kịp, không th́ nay con đă mồ côi cả cha
lẫn mẹ rồi!
Nói xong, bà vén áo cho con thấy một thân h́nh nhàu nát. Nhào vào ḷng mẹ, Khánh
gh́ chặt lấy mẹ, mặc cho nước mắt tuôn trào.
***
Yêu là thế ấy,
Yêu là chết cho người ḿnh yêu (Gioan 15:13)
Lạy Chúa Giêsu, Nh́n lên Thánh giá, Ngắm thân xác nhàu nát tả tơi của Chúa, con
chỉ biết thưa: Chúa đẹp lắm. T́nh yêu Chúa đẹp lắm. Con xin cám ơn Chúa.
-Cầu nguyện
-Quyết tâm
-Dấn thân