Mỗi ngày một câu chuyện
Frère Phong, fsc. - Nhà La San Việt Nam - San Jose
VIỆC - CHÚA
"Đây là việc của tôi!" tôi tự nhủ, và tôi đem hết tài năng, vốn liếng đổ vào để
việc của tôi được thành công mỹ mãn. Lắm khi tôi sung sướng vì thấy việc của tôi
thành công tuyệt hảo, và quên mất cám ơn Chúa, cám ơn người. Đôi lúc, việc của
tôi thất bại, và tôi cố gắng tự an ủi "sometime we win, sometime we lose! It's
ok!" và rồi cố gắng dùng quên lãng để quên di thất bại, và chạy vội đến Chúa để
cầu khẩn nguyện xin, tìm an ủi.
"Đây là việc của chúng ta, của cộng đoàn, của giáo xứ!" tôi vừa tự nhủ vừa chia
sẻ với anh chị em đồng sự viên ý tưởng này để khuyến khích lẫn nhau đem hết tài
năng ra để cho việc của chúng tôi, mà giờ đây tôi tự hào là việc chung, đạt được
kết quả mỹ mãn. Tôi sung sướng khi việc chúng tôi thành công, chúng tôi chia vui,
khen thưởng lẫn nhau, và cùng nhau cám ơn Chúạ Chúng tôi , trong đó có cả tôi,
sung sướng, vì chúng tôi đã vượt khỏi cái tôi, cái cá nhân, để nghĩ đến việc
chung ! Đẹp thay !
Rồi dần dần, tôi nhận thức được rằng, đây không còn là "việc của tôi", hay là "việc
của chúng tôi" nữa, nhưng tôi thầm thưa cùng Chúa như ngôn sứ Kha-ba-cúc "Domine,
opus tuum" - "Lạy Chúa, đây làviệc của Chúa" (Kb 3:2). Thế rồi, với lòng tin
tưởng, phó thác, tôi lăn xả , dấn thân lo cho "việc của Chúa". Tôi cám ơn "Chúa
dã thương đóai đến phận tôi tớ mọn hèn", "con của nữ tỳ Ngài." Tôi tạ ơn Chúa đã
cho tôi được vinh dự cộng tác với Ngài để làm việc của Chúa.
Tôi sung sướng vì đã thoát khỏi c'ai "việc của tôi", vươn dần lên "việc của
chúng tôi", và nhảy vọt lên "việc của Chúa" .
Cao quý thay! Thánh thiện thay !
Tôi đâu thấy cái hố sâu tôi đang tự đào cho chính tôi rơi vào !!! Vâng, tôi cũng
như Phê-rô trênnúi nơi Chúa Giê-su hiển dung ( biến hình), chỉ mong lo xây lều
cho Chúa, cho Mô-sê, cho E-li-a chứ không còn nghỉ đến lều cho mình hay lều cho
chúng mình. Tôi chỉ còn biết "việc của Chúa", chứ không còn nghĩ đến "việc của
chúng tôi", chứ đừng nói chi đến "việc của tôi"!
May thay, có tiếng từ trong vinh quang Thiên Chúa (đám mây) gọi hồn tôi thức
tỉnh : "Này là Con Ta yêu dấu, hãy nghe Lời Người" (Mác-cô 9:7)
Và cũng như các tông đồ, tôi tỉnh lại "Và chỉ còn thấy một mình Chúa Giê-su" (Mác-cô
9:8).
Cái hố sâu tôi đã tự đào là tôi nghĩ đến VIỆC của Chúa, chứ không nghĩ đến CHÚA
. Tôi sung sướng nhiệt thành lo VIỆC của Chúa, mà quên lo tìm CHÚA, tôi mãi mê ,
say sưa nói VỀ CHÚA, mà quên nói VỚI CHÚA, tôi chuyên tâm lo viết "daily bread"
mà quên mất Daily Bread của tôi là LỜI CHÚA, là MÌNH THÁNH CHÚA tôi rước hằng
ngày. May thay, có tiếng Ngài từ đáy con tim vọng lên : "Này là Con Ta yêu dấu",
hãy CHỈ tìm Ngài.
Lạy Chúa, xin cho con tỉnh dậy như thánh Giu-se xưa kia. Thánh Giu-se đã tỉnh
dậy, và đem THAI NHI trong lòng Đức Ma-ri-a về nhà mình dưỡng thai. Thánh Giu-se
đã tỉnh dậy, và đem HÀI NHI cùng Đức Ma-ri-a tị nạn sang Ai Cập.
Thánh Giu-se đã tỉnh đậy và đem BÉ GIÊ-SU cùng Đức Ma-ri-a về định cư ở Na-da-rét.
Thánh Giu-se suốt đời chỉ biết có CHÚA, chăm lo cho CHÚA, sống với CHÚA, và chết
trong tay CHÚA.
Lạy thánh CẢ GIU-SE, cầu cho chúng con.
-Cầu nguyện
-Quyết tâm
-Dấn thân
***Xin chúc mừng Giáo Hội Việt Nam nhận thánh Giu-se làm Quan Thầy, các Hội Dòng
đã nhận thánh Giu-se làm Bổn Mạng, và tất cả những ai mang tên thánh là Giu-se.