Mỗi ngày một câu chuyện
Frère Phong, fsc. - Nhà La San Việt Nam - San Jose
MỘT THOÁNG MÂY BAY
-Em yêu dấu Nằm trong vòng tay ấm áp của em, anh muốn quyện con tim bám chặt lấy
dòng lệ đang tuôn trào trên má để tình anh chảy lại để tình anh sống lại đáp trả
cả khối tình mặn nồng của em!
Vọi vừa gục đầu vào lòng Ki, vừa thổn thức. Cả một chuổi năm tháng dài dang trở
về tràn ngập trí ức Vọi.
***
Mười ba năm trước, cũng trên bến sông này, bên quán lá xác xơ này, Ki đã tuôn
trào suối lệ tiễn đưa Vọi xuống thuyền tìm đường sống. Cũng một buổi chiều mưa
rơi tầm tã như thế này, Ki moi hết tiền dành dụm của đôi vợ chồng trẻ, trao trọn
cho Vọi khi chiếc thuyền "taxi" táp lẹ vào quán, bốc Vọi ra đi giữa giông tố,
rồi vụt biến trong ánh chớp của sấm sét, tìm đường ra biển Đông.
Hình ảnh của Ki đẫm ướt, không biết phải vì mưa rơi tầm tã hay vì nước mắt tuôn
trào khi nghe Vọi nặng lời thề thốt "Anh sẽ về, anh sẽ về mang em sang chung
sống", rồi đứng ngây người trông theo con thuyền xa bến, cũng vụt tan biến trong
giông tố.
Thật thế, khi đặt chân lên bến bờ tự do, giữa phú quý xa hoa, Vọi đã quên mất
hình ảnh người yêụ Rồi Vọi chạy theo một bóng hồng mới, xây đắp tổ uyên ương.
Tháng ngày chung sống mang lại cho hai người hai mụn con kháu khỉnh. Cuộc sống
mới, gia đình mới, tổ ấm mới đã đánh tan những kỷ niệm của người vợ hiền bên kia
đại dương.
Mười ba năm trời, Vọi sung sướng trong khối tình mới, nuôi bao mộng ước cho con,
cho vợ mới.
Mùa hè năm ấy, cả gia dình cùng đi nghỉ xa, thả thuyền chèo chơi trong một khúc
sông với giòng nước chảy xiết để hưởng cái thú phiêu du mạo hiểm, quên lững theo
dõi dự báo thời tiết.
Bỗng đâu mây đen ngùn ngụt kéo tới, trời mưa xối xả, phút chốc nước từ trắng xóa
ngã sang màu trắng đục, rồi biến sắc thành đục ngàụ Vợ chồng Vọi cũng biến sắc,
hết hồn, vội vã chèo thuyền vào bờ, nhưng con nước cứ kéo thuyền họ chảy phăng
phăng như chiếc lá mặc cho giòng nước cuốn trôi, không tài nào tấp bờ được.
Ầm! Thuyền của Vọi tông mạnh vào một tảng đá vở tung, ném cả gia đình Vọi vào
giòng nước lũ. Vọi vội ôm chầm lấy hai con, cố vẫy vùng để có thể đưa hai con
ngoi lên khỏi mặt nước. Nhưng sóng nước từng cơn từng đợt cứ thay nhau vùi dập
Vọi và hai con. Vọi thét lớn gọi mẹ chúng, nhưng tiếng chàng chẵng được hồi âm.
Đớn đau, Vọi cố vẫy vùng để mong cứu sống hai đứa con. Nhưng rồi từng đứa, từng
đứa thay nhau vụt khỏi cánh tay Vọi, mặc cho giòng nước lũ cuốn trôi ...
Khi tĩnh dậy, Vọi thấy mình nằm xác xơ bên bến nước điêu tàn. Vận hết sức tàn,
Vọi cố ngồi dậy để nhìn giòng sông, những mong thấy được vợ con. Nhưng người đâu
thấy, chỉ thấy những cành củi khô theo nhau trôi về cuối trời.
***
Bình tĩnh lại sau hơn một năm dài khóc thương vợ con, Vọi quyết tâm tìm về lại
bến cũ giòng sông xưa. Lạ thay, bến sông xưa vẫn mãi thế, quán điêu tàn vẫn mãi
xác xơ, và nào ngờ Ki vẫn ở đó đợi chờ.
Vọi chưa kịp thốt ra lời, thì Ki đã chạy ào tới ôm chầm lấy Vọi, bất chấp mưa
rơị Đôi bàn tay mềm mại ngày xưa nay đã chai đá ôm lấy thân hình tròn trịa của
Vọi, khiến Vọi xót xa. Dìu Ki vào dưới túp lều xơ xác, bên bến nước đìu hiu, Vọi
thổn thức:
-Em, em vẫn chờ anh saỏ
-Dạ em vẫn chờ anh.
-Một chuỗi tháng năm dài dằng dặc như thế mà em vẫn đợi chờ anh sao?
-Đâu có gì dài đâu!
-Đã mười ba năm trôi qua mà em bảo không dài à ?
-Mười ba năm hay ba chục năm, bây giờ em có anh bên cạnh, thì tất cả quá khứ
cũng chỉ là một thoáng mây bay.
-Em không giận, không trách anh bội bạc hay sao?
-Anh Vọi a, có anh trong lòng, em còn giận, còn hờn gì nữa chứ !
-Em sẵn sàng tha thứ cho anh bạc tình, bội ước sao?
-Vọi ạ, anh trong lòng em, em trong lòng anh, thì tha thứ đâu cần nữa!
-Mười ba năm giam cầm em trong đợi chờ, mười ba năm dài bắt em mòn mõi đợi trông
mà em không cho là dài, và còn không giận, không hờn ?!
Lấy ngón tay đặt lên môi Vọi, Ki nhẹ hôn lên trán Vọi và bảo:
-Tất cả chỉ là một thoáng mây bay.
Vọi như giác ngộ, ôm chầm lấy Ki và bảo:
-Anh hiểu rồi, tình yêu em là tất cả. Chỉ vì yêu mà em tha thứ tất cả, xem tất
cả quá khứ chỉ là một thoáng mây bay.
Rồi gục đầu vào trong vòng tay ấm áp của Ki, Vọi thổn thức:
-Em yêu dấu Nằm trong vòng tay ấm áp của em, anh muốn quyện con tim bám chặt lấy
dòng lệ đang tuôn trào trên má để tình anh chảy lại để tình anh sống lại đáp trả
cả khối tình mặn nồng của em!
***
Tất cả quá khứ bạc tình, bội nghĩa sẽ chỉ là một thoáng mây bay khi mình chạy
lại, nhào vào lòng thương yêu của Chúa Giê-su, Đấng đã chết cho chúng mình, khi
chúng mình chưa biết nói lời ăn năn.
"Thật vậy, nếu ngay như khi chúng ta còn thù nghịch với Thiên Chúa, Thiên Chúa
đã để cho Con của Người phải chết mà cho chúng ta được hòa giải với Người,
phương chi bây giờ chúng ta đã được hòa giải rồi, hẳn chúng ta sẽ được cứu nhờ
sự sống của Người Con ấy" (Rô-ma 5:10).
Tất cả quá khứ tội lỗi của "đưá con hoang đàng" chỉ là một thoáng mây bay, khi
cậu chịu ngã vào vòng tay thương yêu của người Cha nhân hậu, luôn mãi đợi chờ,
luôn sẵn sàng tha thứ. (Lu-ca 15: 11-32)
Chiêm ngưỡng lòng thương yêu tha thứ của Thiên Chúa như thế, nên đức cố Hồng Y
Nguyễn Văn Thuận đã xem 13 năm tù của ngài như một thoáng mây baỵ Ngài đã không
hận thù những người bắt giam ngàị Ngài không oán trách những kẻ giam cầm, canh
giữ ngài, mà trái lại ngài đã thương yêu ngay cả người cai tù, và cảm hóa được
con tim của họ.
Chính kẻ bị giam đã trở thành người tự do, còn kẻ bắt giam lại trở nên người bị
giam cầm. Chính những người hận thù ngài đã tự nhốt họ trong ngục tù của oán
ghét, ngờ vực, còn phần đức cố Hồng Y Nguyễn Vãn Thuận, vì đã sã(n sàng tha thứ
mà 13 năm dài ấy đã chỉ là một thoáng mây baỵ
Ngày hôm nay, 16-10, một tháng sau ngày đức cố hồng y từ gĩa cõi trần, ngồi đọc
lại trang đầu, trang 2 và trang 3 của tờ L'Osservatore Romano, tờ báo chính thức
của Vatican, số ra ngày 25-9-2002, ấn bản Anh ngữ, tôi thật hãnh diện khi đọc
những nhận xét về ngài như sau:
"He was a faithful witness to the Church tested by 13 years of jail, noted for
his spirit of forgiveness for his jailers."
Xin tạm dịch " Ngài đã là một chứng nhân trung thành cho Giáo Hội, được tôi
luyện bằng 13 năm tù, nổi bật với tinh thần tha thứ những kẻ giam cầm ngàị"
Và Đức Thánh Cha Gioan Phao-lô II đã viết về đức cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận như
sau:
"Giáo Hội nhận ra nơi ngài một chứng nhân trung thành và can đảm của Tin Mừng."
"In him, the Church recognizes a faithful and courageous witness of the Gospel."
-Cầu nguyện
-Quyết tâm
-Dấn thân