Mỗi ngày một câu chuyện
Frère Phong, fsc. - Nhà La San Việt Nam - San Jose
TUY NGH̀N TRÙNG XA CÁCH
Tôi c̣n nhớ măi một ngày thứ hai, trời đă vào thu, nhưng nắng Cali vẫn c̣n ấm
lắm. Sáng thứ hai đẹp trời ấy, cách đây không lâu, một tu sinh trẻ trong nhà
trao tôi một phong thư và bảo :
-Frère này, anh Tuấn nhờ em trao quà này cho frère.
Tôi mở ra và tay tôi bỗng rung rung khi nh́n thấy tấm "paycheck" của Tuấn. Tuần
trước đó, hăng đă gởi Tuấn qua Cali làm việc, và cuối tuần họ đă trao cho Anh
tấm ngân phiếu này. Anh đă đến thăm tôi ngày chúa nhật hôm trước, và trước khi
ra về, Tuấn đă âm thầm gởi lại cho tôi TRỌN VẸN tiền lương Anh đă làm được: hơn
ba ngàn đô la! Và Tuấn lại đă không trao tôi trực tiếp tấm ngân phiếu này, có lẽ
v́ Anh muốn tránh nghe lời cám ơn!
Lạ lùng thay, một cụ già khác gọi điện thọai ngơ ư muốn gặp riêng tôi. Tôi xin
vâng và đợi chờ đón cụ. Rồi Cụ đă đến. Với giọng nói nhẹ nhàng đầy yêu thương
chen lẫn rụt rè, Cụ bảo :
-Frère này, người ta có cái này nhờ tôi gởi frère để frère lo người nghèo
-Dạ, Cụ
-Không bao nhiêu, nhưng frère nhận cho nhe
-Cụ ơi, tấm ḷng của Cụ c̣n quư gấp trăm lần.
Mà thật thế, không phải "trăm" đâu, mà cả "ngàn"! Cụ ấp úng trao cho tôi $3,000
đô-la, toàn bạc $100. Tôi trân trọng đón nhận t́nh thương của Cụ, v́ tôi tin
rằng "người ta có cái này nhờ tôi" đó không ai khác, mà chính là Cụ, và đây là
cả bao tiền dành dụm của Cụ .
-Con sẽ gắng hết sức t́m cách để tiền này đến tận tay nguời nghèo
-Nhờ frère giúp cho mấy người bị lụt và cú nhe!
-Dạ con sẽ làm theo ư Cụ
-Vậy, tôi về nhe!
Vừa toan đứng lên, Cụ lại ngồi xuống, rồi moi lấy tấm khăn vuông trong lưng quần
- giống hệt các Cụ nhà ta bên quê nhà , Cu bảo :
-C̣n chút này nữa, frère nhận cho.
Cụ mở tấm khăn vuông ra và trao hết những tờ $20 trong đó cho tôi, không giữ lại
đồng nào. Cụ đă cho hết và thương trao TRỌN VẸN. Rồi Cụ vội vă ra đi, như không
muốn nghe lời cám ơn, để sống thật lời Chúa dạy : "Tay phải cho, mà tay trái
không biết" (Mát-thêu 6: 3).
Cũng trong ngày ấy, mở email ra, tôi nhận được lời "kêu cứu" của đồng bào ở Tràm
Chim, Tỉnh Đồng Tháp đang bị lũ lụt. Trước lời gọi khẩn thiết, tôi phân vân
không biết phải làm sao đáp trả cho kịp đâỵ Lạ lùng thay, cũng chiều hôm ấy, có
người bạn gọi tôi và bảo :
-Frère ơi, có người muốn giúp chuyển tiền về Việt Nam, frère có cần không ?
Thế là chỉ trong ṿng 48 tiếng đồng hồ, những khối t́nh con Chúa đă về đến quê
hương để góp phần xoa dịu khổ đau của đồng bào ruột thịt.
Tuy ngh́n trùng xa cách, nhưng nào ai tách được t́nh yêu thương giữa những đồng
bào ruột thịt, nỗi cảm thông với những người đau khổ măi tận bên kia biển Thái
B́nh (xin xem Rô-ma 8:35).
-Cầu nguyện
-Quyết tâm
-Dấn thân
Xin kính gởi anh chị em xem bài "Cuộc Hành Hương Tại Tràm Chim," một chuyến đi
phục vụ người nghèo bên quê nhà.
CUỘC HÀNH HƯNG TẠI TRÀM CHIM
Ngày 02-12-2001
Tràm chim thuộc tỉnh Đồng Tháp, huyện Tam Nông. Đa số người dân sống bằng nghề
lúa nước. Họ thường phải đương đầu với thiên tai băo lụt, nó thường cuốn đi hết
tài sản ngoài ruộng đồng, làm thiệt hại đến nhà cửa,tài sản, thậm chí đến cả
nhân mạng nữa. Đa số người dân phải sống trong cảnh nghèo, thậm chí đói là khác
nữa. Họ phải sống trong những túp lều dọc đường quốc lộ để có thể giảm bớt phần
nào về tính mạng. Một so ángười phải sống trong những "cḥi sàn", có nhữnh hộ
phải sống trên những chiếc ghe khoảng 4m2
Cộng đoàn LaSan Đức Minh, đứng đầu là Bề Trên Tân đă kêu gọi mọi người, từ trong
nước cũng như ngoài nước và cả các em học sinh, haỹ bớt các chi tiêu không cần
thiết, để thực hiện t́nh thương thân tương ái đối với đồng bào lũ lụt đang gặp
khó khăn .
Cuộc hành hương đă được nhiều người trong,ngoài nước huởûng ứng, ủng hộ tinh
thần cũng như vật chất. Ngày 1- 12 –01 đă bắt đầu thực hiện. Một nhóm ba người,
dẫn đầu là Frère Phi, một người mang dáng dấp bề thế, một người năng động đa tài.
Chị Uyên cũng không kém phần bề thế ấy, lại có tới "bốn mắt" nhưng chị ấy nhanh
nhẹn, hoạt bát và luôn nở nụ cười duyên dáng. ø Chị Ḥa, với dáng h́nh " hơi
khiêm tốn" thế nhưng chị luôn hăng xay phục vụ một cách không biết mỏi mệt. Cả ø
hai là nữ sinh viên, cộng tác viên đắc lực của "Ngài", đă vượt quăng đường từ
sài-G̣n tới Chàm Chim, gần 300km để chuẩn bị vật chất cho cuộïc hành hương này.
Tôi đă được nghe họ thuật lại là họ thức gần thâu đêm để chuẩn bị 800 phần gạo,
mỗi phần 15kg. Vậy họ phải cho vào từng bao nhỏ tới 12000 kg gạo, một khối lượng
lớn và nặng nề như thế mà họ vẫn vui tươi bằng những ánh mắt sáng ngời, những nụ
cười thân thiện.
Sáng chúa nhật thứ nhất Mùa Vọng, lúc 5giờ, một nhóm hành hương gồm 21 người,
đoàn trưởng là Frère Ba, tuy h́nh dáng có chút nặng nề, cộng thêm cái túi xách
tuy nhẹ mà nặng kư như cả trái đất nằm trên vai, những anh em khác, mỗi người
một tay với những túi to nhỏ đủ cỡ nào là bánh, kẹo, quần áo mang ra xe, những
anh chị sinh viên tất cả đều vui vẻ trong những ánh mắt long lanh, nụ cười duyên
dáng như muốn nói với mọi người hăy hát lên bài hát " hành trang tuổi trẻ" ( Lạy
Chúa chúng con về từ khắp phương trời…)
Chiếc xe từ từ lăn bánh một cách nhẹ nhàng, và lướt đi, có nhiều đoạn đường
không đuợïc tốt cho lắm. Mặcï dù vậy, nhưng bác tài vẫn vui vẻ điều khiển chiếc
xe một cách chăm chú và tài t́nh, có những đoạn mà mọi người như muốn chồm tới
như thể đă chuẩn bị tới nơi . Hai bên đường là sông nước, mỗi nhà đều có chiếc
cầu như những con rồng uấn khúc tiếp nối giữa đất và sông nước. Qua thời gian,
có nhiều con rồng không c̣n đứng vững được nữa, nó như muốn chào thua những con
lũ.
Con đường heo hút đến nỗi chúng tôi phải dừng lại nhiều lần để hỏi thăm, thế mà
chúng tôi vẫn "đậu phụng" đường mất 30 km và trễ mất một giờ theo dự định.Khi
đến nơi, trời nắng gay gắt, chúng tôi không khỏi ngạc nhiên bàng hoàng khi thấy
một đoàn người đông đúc, các cụ ,người lớn, trẻ em chờ đón đoàn chúng tôi ở sân
nhà thờ Thiên Phước thuộc Tràm Chim. Họ reo vang chào đón, với cả khuôn mặt hớn
hở, ánh mắt long lanh, nụ cười thân thiện như đón người thân yêu đi xa trở
về.Trước tiên cha xứ và các ông biện, trùm chào chúng tôi và giới thiệu chúng
tôi với tất ca ûmọi người. Một người trong đoàn đă thay mặt đoàn chào thân ái
tới tất cả mọi người với một giọng nói dịu dàng, thân t́nh, đó chính là Frère
Hiệp.
Những tiếng hô to và rơ ràng vang lên từ các anh chị sinh viên học sinh :"xin
mời Ông , Bà Hồ văn Tèn"…. Và cứ tiếp tục như trên từ sốù 01 cho tới số 800 bằng
những giọng điệu trầm bổng và đầy trân trọng. Các anh chị trao tay người nhậân
những bao gạo đầy kính cẩn và trân trọng với những nụ cười đầy thân thiện như
muốn nói rằng: " của th́ ít nhưng ḷng th́ nhiều" Ôi ! trao hai tay nhận cũng
hai tay, t́nh thương thật sự tràn đầy không thể nào diễn tả nổi. Những ánh mắt,
nụ cười toát lên từ tấm ḷng biết ơn của họ.
Thời gian trôi đi thật nhanh, không c̣n đủ thời gian nữa. Chiếc túi mà đoàn
trưởng đă mang nặng, giờ đây được Phân chia cho từng nhóm nhỏ 3 hoặc 4 người để
trao tận tay những người cần đến nó. Nó thật nhẹ nhàng nằm gọn trong chiếc phong
b́ cộng thêm chiếc thiệp mừng Chúa giáng sinh. Nhóm chúng tôi được ôngBiện và
ông trùm dẫn đi, con đường nằm giữa hai dăy nhà, sau dăy nhà đó là sông nước, có
những " ngôi nhà"ø nằm trơ trọi một ḿnh trên làn nước đen . Nhiều căn nhà h́nh
như nó đang chuẩn bị đầu hàng lụt lội bằng cách cúi chào và đôi chân không c̣n
đứng vững. Ngôi nhà đầu tiên chúng tôi bước vào, một bà cụ già đang ngồi trên
chiếc trơng bế cháu, em bé chừng 2 tuổi, bên cạnh là một ngừơi con gái đă vào
tuổi 35,thân h́nh mảnh khảnh, những nếp nhăn đă hằn sâu trên khuôn mặt chị bởi
những trận lụt lội đă hoành hành trên mảnh đất thân yêu này. Chiếc sạp đó chính
la ødiện tích " ngôi nhà" của gia đ́nh cụ. Ï
Hầu hết mọi ngưới dân đều nô nức hớn hở theo dơi đoàn đi thăm viếng, những trẻ
em nh́n chúng tôi với đôi mắt hồn nhiên vui sướng đón đoàn chúng tôi đến thăm
nha,ø hầu gia đ́nh chúng nhận được những chia sẻ thân t́nh từ tinh thần cũng như
vật chất. Có những cụ già ưa ứa nước mắt v́ vui sướng khi nhận được những chia
sẻ, những giọt nước mắt hạnh phúc đó làm chúng tôi cả thấy hạnh phúc lây. Nhưng
tôi cũng không khỏi quặn ḷng v́ hoàn cảnh đau thương của họ khi thiên nhiên đă
cuốn trôi hết tài sản của họ, chỉ c̣n lại tấm thân yếu đuối già nua. Một cụ ,
tuy không c̣n nh́n thấy ǵ nữa, cụ ứa nước mắt và đ̣i sờ cho được từng khuôn mặt
của chúng tôi . Niềm vui của cu ïđă dâng cao, khi cụ đă sờ vào từng khuôn mặt
của chúng tôi và cụ ôm lấy chúng tôi và nói lên lời cảm ơn chân thành từ trong
thâm sâu cơi ḷng. Người dân nơi đây đă tỏø rơ cho thấy tinh thần lá lành đù lá
rách. Khi một nhóm chúng tôi đến thăm một gia đ́nh, chúng tôi trao quà cho gia
đ́nh, ông đă từ chối món quà vật chất mà chúng tôi trao tặng, ông chỉ nhận thiệp
mừng Chúa Gíang Sinh. Ông nói: "C̣n nhiều người sống quanh đây c̣n nghèo hơn tôi".
Ông chỉ cho chúng tôi các gia đ́nh cần đến sự giúp đỡ hơn. Thật người dân nơi
đây đă sống cho người khác, họ đă cảm nhận được sự ïnghèo khổ một cách sâu sắc
trong chính cuộc đời của chính họ, nên họ sẵn sàng nhượng những món quà mà họ
được hưởng cho người cần đến nó hơn họ. Một cụ già đă hối hả chạy đến gặp chúng
tôi không phải để xin cho bà mà xin cho người khác. CuÏ nói : "Xin đến thăm ba
gia đ́nh kia , họ cũng nghèo lắm , họ la ønhững gia đ́nh ngoại giáo…" Một người
nhà quê chất phác đă giới thiệu ḷng thương yêu của Chúa Giêsu cho những người
chưa biết Chúa. Điều này làm tôi phải tự hỏi ḿnh : Tôi có dám sống như cụ nhà
quê này không? Một sự kiện khác đă làm cho nhiều người phải ngạc nhiên : Một
nhóm anh em trong số chúng tôi đến thăm một gia đ́nh, một cụ già bị bệnh lăng
trí, theo nhữơng người hàng xóm của ông cho biết, ông chẳng bao giờ nói với ai
một lời, khi anh em chia sẻ với ông món qùa , ông đă đáp lại bằng tiếng cảm ơn
với cả tấm ḷng. Tất cả những người hànhg xóm có mặt tại đó đă cảm động đến nỗi
đă rưng rưng những giọt lệ. Họ nói : " họ chưa bao giờ nghe được giọng nói của
ông, nay họ mới được nghe". C̣n có nhiều những điều mà tôi không thể kể ra hết
được nhưng tôi thiết tưởng câu tục ngữ : "một miếng khi đói bằng gói khi no" đă
đánh động rất sâu sắc đến mỗi người chúng tôi .
Thời gian đă trôi đi rất mau, chiều đă xế, đoàn chúng tôi chuẩn bị rời vùng đất
này, một đám đông dân, dẫn đầu là cha xư ùtiễn chúng tôi. Một số em trên mặt
thoáng hiện lên nét buồn, đôi mắt dần dần đổi mầu, các em đă ôm chặt lấy các anh
chị như thể chúng sợ mất một điều ǵ qúi giá.Mọi người đều vẫy tay tạm biệt
chúng tôi và chúc thượng lộ b́nh an.
Sau chuyến đi này, các anh chị sinh viên học sinh đă cảm nhận sâu sắc cái nghèo
khổ của anh em đồng loại. Một chị sinh viên trong chuyến đi đă quan sát rất kỹ
bằng cả "bốn mắt" đă nói : "Tôi không thể tưởng tượng họ lại khổ đến như vậy".
Tất cả đoàn chúng tôi đă hành hương để t́m gặp chúa trong những con người nghèo
khổ. Ước ǵ mỗi người cảm nhận được sự túng thiếu tột cùng của anh em ḿnh và mỡ
rộng cơi ḷng cũng như "hầu bao" để anh em đồng loại bớt đi những nỗi khổ, những
nét nhăn hằn sâu trên khuôn mặt họ .
Chúng tôi xin chân thành cảm ơn tất cả những người đă đóng của cải vật chất cũng
như công sức để cuộc hành hương được hoàn tất tốt đẹp. Nguyện xin Thiên Chúa ban
nhiều ơn lành cho tất cả qúi vị.
Kiều Duy Sơn