Mỗi ngày một câu chuyện
Frère Phong, fsc. - Nhà La San Việt Nam - San Jose
MỪNG KÍNH CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VIỆT NAM
Nhân ngày lễ kính các Thánh Tử Đạo Việt Nam, xin gởi đến anh chị em một vở kịch
ngắn về vị thánh nữ duy nhất của Giáo Hội tại Việt Nam:
Chuyện bà Thánh Đê, Bà Thánh mặc áo hoa hồng.
Không phải v́ đàn bà Việt Nam thiếu người thánh thiện, nhưng v́ tục lệ của dân
Việt không cho phép vua quan giết đàn bà trẻ con.
Người giới thiệu: Bà thánh Đê không phải là một nữ tu, cũng phải là một chức sắc
nào cả trong giáo xứ, bà chỉ là một bà mẹ Việt Nam b́nh thường, thế nhưng cuộc
đời của bà đă trở nên phi thường v́ bà đă được diễm phúc sống nhừng Lời sau đây
của Chúa Giê-su:
- Họ sẽ lôi các con ra ṭa.
- Họ sẽ đánh đập các con giữa hội đường.
- Họ sẽ điệu các con ra trước vua quan v́ Danh Thầy.
- V́ Danh Thầy, các con sẽ bị người ta ghét bỏ, nhưng ai bền vững tới cùng sẽ
được ơn cứu độ (Mát-thêu 10: 17-22).
Trong ngày lễ các Thánh Tử Đạo Tại Việt Nam, không phải chúng ta mừng kính bà
Thánh Đê hay các vị khác, nhưng trước hết là cử mừng cuộc tử nạn và sống lại của
Đức Giê-su Ki-tô, nguồn mạch mọi ơn chết v́ đạo và sống đạo. Ngài là gương mẫu
của mọi cuộc tử đạo. Kế đến là tôn vinh Đức Giê-su Ki-tô chịu đóng đinh, một ô
nhục cho người Do Thái, một cử chỉ điên rồ đối với lương dân. Nhưng cái điên rồ
của Thiên Chúa c̣n khôn ngoan hơn cả khôn ngoan người đời, v́ sự yếu đuối của
Thiên Chúa c̣n hơn cái mạnh mẽ của loài người (1Cô-rin-tô 1: 25). Chính sức mạnh
ấy của Thiên Chúa mà chúng ta ca mừng trong cái chết của một người đàn bà Việt
Nam chân yếu tay mềm. Sau cùng, chính qua cuộc tử đạo của bà Thánh Đê, chúng ta
suy tôn và rao truyền Đức Ki-tô tử nạn trên thánh gía, hy tế tuyệt vời của nhân
loại dâng lên Thiên Chúa, nguồn mạch ơn cứu độ
(Ngừng đọc và để nhạc nhẹ dẫn dần đến một bài thánh ca suy tôn cuộc tử nạn của
Chúa do ca đoàn và toàn dân cùng hát, hay thay bài thánh ca bằng một vũ khúc suy
tôn Thánh Gía)
Người giới thiệu: Bà Thánh Đê, nhủ danh là I-nê Lê Thị Thành, sinh tại làng Bái
Điền, địa phận Thanh Hóa, vào khoảng năm 1781; nhưng sau này theo mẹ về quê sống
tại làng Phúc Nhạc, địa phận Phát Diệm. Năm lên 17 tuổi bà kết duyên cùng ông
Nhất và sinh được 2 trai, 4 gái. V́ con trai đầu ḷng tên Đê, nên theo tục lệ
thời ấy, dân chúng gọi hai người là ông bà Đê. Suốt 60 năm trời, cuộc đời của bà
êm đềm trôi qua trong nghĩa vụ làm người vợ thảo, mẹ hiền.
Thế rồi, vào lối tháng 3 năm 1841, 4 linh mục thừa sai về đến làng Phúc Nhạc. Họ
chia nhau ẩn trú mỗi người tại một nhà giáo dân. Bà Đê được vinh dự che dấu cha
Thành trong nhà ḿnh. Nhưng một ngày kia, ông Đễ, một giáo dân thường hay theo
giúp cha Thành, đă thay ḷng đổi dạ, ham tiền thưởng nên đi mật báo với quan
tổng đốc Trịnh Quang Khanh. Thế là quan tổng đốc bất thần đem 500 quân về vây
làng Phúc Nhạc vào rạng sáng Phục Sinh, 14-4-1841. Cha Thành và cha Ngân nhanh
chân trốn kịp. Cha Nhân trốn trên gác bếp vô t́nh để gấu áo ḷ ra ngoài kẽ ván
nên bị bắt. Cha Lư, đang ẩn bên nhà ông trùm Cơ, lúng túng không t́m được đường
tẩu thóat, nên chạy sang nhà bà Đê ẩn núp. Bà dẫn cha ra vườn sau, dấu cha dưới
đường mương, rồi mẹ con bà lấy rơm rác phủ dấu che cha. Nhưng quan quân đă thấy
cha Lư chạy sang nhà bà Đê, nên kéo đến vây kín, lục soát thật kỹ, cuối cùng họ
đă bắt được cha Lư, bắt luôn bà Đê áp giải về Nam Định. Với tuổi cao sức yếu,
lại phải mang gông cùm nặng nề, đoạn đường từ Phúc Nhạc về đến Nam Định đă trở
thành cho bà chặng đàng thánh gía thiệt thọ, con đường dẫn đến Núi Sọ.
Tại Nam Định, bà đă bị lôi ra ṭa, bị đánh đập nhiều lần nơi công đường, khi th́
bằng roi, khi th́ bằng cây củi lớn, nhưng bà vẫn một mực trung kiên tuyên xưng
đức tin.
Cảnh I
(Cảnh công đường. Quan ngồi xử án. Lính lôi bà ra)
Quan: Này bà kia, bà có biết tại sao bà đă bị đánh nhừ đ̣n như thế không?
Bà: Bẩm quan lớn, chỉ v́ tôi trung thành với Hội Thánh Chúa.
Quan: Trung thành với cái ǵ? Nhà ngươi đă che dấu tụi Da-tô đạo trưởng, trái
nghịch lệnh triều đ́nh, nuôi tụi giáo sĩ tây phương, phản bội dân tộc, thế mà
ngươi dám bảo là trung thành ư? Hừ... Ở tù như thế mà ngươi vẫn c̣n chưa chừa,
cứ lâm râm khấn vái với cái tên Giê-su cả ngày. Ngươi có chịu bỏ cái tên đó đi
không chứ?
Bà: Bẩm quan lớn, tôi chỉ biết thờ Đức Chúa Giê-su, tôi không bao giờ chối bỏ
Đức Chúa tôi đâu.
Quan: Gớm! Được rồi, để ta cho ngươi trung thành với cái tên chết bầm trên thập
tự đó. Quân bây đâu, lôi nó qua cái thập tự đó cho ta.
Lính: Dạ
(Lính vừa đánh vừa lôi bà dẫm lên thánh giá. Bà vùng ra rồi nằm sụp xuống ôm lấy
thánh giá)
Bà: Chúa con ơi, xin thương con, con không bao giờ bỏ Chúa đâu. Họ cậy con là
đàn bà yếu đuối mà ép lôi con dẫm lên thánh gía. Con không bỏ Chúa đâu, con
không bỏ Chúa đâu. Xin thương giúp con.
Quan: Con mụ ǵa này to gan thật. Được, để ta xem ngươi to gan đến đâu. Quân bây
đâu.
Lính: Dạ
Quan: Đem rắn độc ra cho ta.
Lính: Dạ
(Một người lính đem rỗ rắn ra)
Quan: Túm áo túm quần nó lại. Thả rắn độc vào ḿnh nó, để xem nó to gan đến đâu,
xem Chúa nó có cứu nó được không?
(Lính thi hành. Nhưng bà vẫn b́nh tĩnh đứng yên. Quan đi từ khoái chí đến kinh
ngạc, rồi giận dữ.)
Quan: Lôi nó vào ngục, đánh cho nó thêm một trận nhừ đ̣n. Đánh cho toát máu, cho
áo quần nó phải đẫm máu mới thôi.
Lính: Dạ
(Lính lôi bà đi ra. Quan bỏ đi).
Cảnh II
(Cảnh ngục tù. Tiếng roi quất, tiếng bà kêu: Chúa ơi, cứu con... Cô Nụ, con bà
Đê đến xin thăm nuôi mẹ . Một người lính lôi bà Đê ra. Vừa thấy mẹ, cô Lu-ci-a
Nụ ̣a lên khóc v́ thấy mẹ qúa tiều tụy, áo quần rách nát, đẫm máu. Nhưng bà vẫn
vui vẻ an ủi con)
Nụ: Mẹ, sao áo quần mẹ tả tơi, đẩm máu thế này.
Mẹ: Con ơi, con đừng có khóc. Con hăy vui mừng với mẹ, v́ mẹ đang mặc áo hoa
hồng đây. Áo này là áo đau khổ v́ Chúa mà. Con phải vui mừng với mẹ mới đúng.
Con: Mẹ, sao mẹ khổ thế này!
Mẹ: Con ơi, con đừng khóc nữa. Mẹ đang sung sướng kia mà. Mẹ sắp được chết cho
Chúa đây, c̣n ǵ phúc hơn. Con phải mừng với mẹ, cám ơn Chúa với mẹ mới đúng chứ.
Con hăy về đi, về đi và cho mẹ gởi lời thăm hỏi mọi người. Các con hăy cố gắng
giữ đạo cho sốt sắng, rồi một mai mẹ con ta sẽ lại đoàn tụ trên thiên đàng.
(Nhạc dịu trổi lên)
Người giới thiệu: Bên cạnh những cực h́nh của ngục tù, đ̣n vọt, bà Đê lại mắc
thêm bệnh kiết lỵ. Chính trong cảnh tù đày, đ̣n vọt, bệnh tật này, bà đă nh́n
lên Đức Giê-su tử nạn, để t́m thấy lẽ sống cho đời ḿnh, để múc lấy sức mạnh vác
thánh giá cho đến hơi thở cuối cùng.
(Vũ khúc: Con Đường Nào Chúa Đă Đi Qua)
Người giới thiệu: Và cũng như Đức Giê-su trên thánh gía, bà đă cầu nguyện cùng
Chúa trong cơn hấp hối.
Mẹ (th́ thào trong cơn hấp hối): Lạy Chúa,... xưa Chúa đă chết cho con, ... th́
nay con xin hết ḷng vâng theo Ư Chúa ...Xin Chúa tha thứ cho họ... cũng như tha
hết ... mọi tội của con.
(Rồi gục đầu tắt thở trong tay cô Nụ)
Nụ: Mẹ (ôm xác mẹ khóc nức nở)
Người giới thiệâu: Bà Đê đă trút hơi thở cuối cùng vào ngày 12-7-1841, sau ba
tháng bị giam cầm, thọ 60 tuổi. Lính đă đến đốt ngón chân bà để biết chắc bà đă
chết. Sau đó thi hài bà được đem chôn tại Năm Mẫu, sau lại được cải táng đưa về
Phúc Nhạc.
(Nhạc hùng vang lên, rước xác bà đi vào giữa ḷng dân trong tiếng nhạc)
Người giới thiệu: Ngày 2-5-1909, Đức Thánh Cha Pi-ô X đă phong chân phước cho bà.
Vào ngày 19-6-1988, Đức Thánh Cha Gioan Phao-lô II đă phong hiển thánh cho bà Đê,
vị thánh nữ đầu tiên của Giáo Hội Việt Nam.