Mỗi ngày một câu chuyện
Frère Phong, fsc. - Nhà La San Việt Nam - San Jose
CHỈ V̀ YÊU
Chuyện dă sử xảy ra dưới triều vua Thiệu Trị
Vũ nhạc kịch này dài 1 giờ 14 phút 32 giây
Nhạc chen lẫn Pháo Nổ
Viết tắt: V (vua) BK (Bích Khương) QH (Quỳnh Hoa) TT (Tiểu Thạch) ĐHS (Cần Chánh
Đại Học Sĩ) LB (Lễ Bộ Thượng Thư) DL (Đại Lĩnh) TV (quan thị vệ) XNV (Xướng ngôn
viên)
MÀN MỘT
XNV: Nhân ngày đầu xuân Ất Tị (năm 1845) công chúa Quỳnh Hoa dẫn đoàn cung nữ
vào thăm và mừng tuổi vua cha.
QH: Muôn tâu phụ hoàng, nhân ngày đầu xuân, con xin được bái kiến thánh nhan,
cùng kính chúc phụ hoàng sống lâu trăm tuổi, mừng phụ hoàng đă ổn định xong miền
Cao Miên.
- Cao Miên Quận Chúa nhờ con kính dâng lên phụ hoàng món quà tết này để tạ ơn.
V: Sao Mỹ Lâm Quận Chúa lại không đích thân mang quà đến gặp ta, mà lại nhờ con
hả?
- (thắc mắc) À! Hay là con đă trốn sang Cao Miên chơi?
QH: (nũng nịu) Con đâu dám trốn hoàng cung ra ngoài đi chơi... như chị Bích
Khương đâu!
V: (ngạc nhiên) Ủa, con Bích Khương mà dám cả gan trốn ra ngoài chơi sao?
QH: (lúng túng) À,... mà chắc con nằm mơ, rồi nói lộn đó.
- (nói lăng) Phụ hoàng này, để con sai cung nữ vào múa chúc tết phụ hoàng nhe.
V: Con gái ta ăn nói giỏi thiệt! Ừ, th́ con cho cung nữ vào múa cho vui ba ngày
tết. Ta đây cũng đang lo buồn v́ chuyện mấy tên đạo trưởng Da-tô, với mấy binh
thuyền của tụi Pháp đang lăm le ngoài cửa biển Đà Nẵng.
QH: (an ủi) Tết mà phụ hoàng! Phụ hoàng nghĩ chi ba chuyện buồn đó.
- (ra lệnh) Cung nữ đâu! Mau vào múa chúc tết thánh thượng.
VŨ CUNG Đ̀NH
Công Chúa Quỳnh Hoa cũng múa theo và dâng lễ vật chúc tết lên vua.
V: Quỳnh Hoa, con múa đẹp thật. Phải chi mà cả hai chị em con cùng múa th́ đẹp
biết mấy!
Chị Bích Khương của con đâu rồi? Sao con không rủ chị vào đây, cùng con múa hát
mừng tuổi ta. Hay là nó trốn ra ngoài chơi rồi hả?
QH: (lúng túng) Dạ,...
V: (mắng yêu) Dạ cái ǵ hả cô con gái yêu của trẫm. Con không dám nói thiệt chứ
ǵ?
- (quay sang cung nữ) Tụi bây lui ra, ta sẽ trọng thưởng sau
- (Sau khi cung nữ lui ra) Quỳnh Hoa con, đừng có nói láo với ta nữa. Bích
Khương nó đâu rồi?
QH: Dạ chị trốn ra ngoài thăm dân nghèo rồi, mang tiền tết đi ĺ x́ cho trẻ
nghèo đó.
V: Con nói sao? Chị con đi thăm dân nghèo! Đường đường một công chúa của hoàng
cung, hạt ngọc cành mai, mà lại ḥa ḿnh với đám bần dân cùng khổ sao? Tại sao
chị con lại thích làm như vậy hả?
QH: Phụ hoàng đừng giận kia, con mới dám kể hết đầu đuôi câu chuyện cho phụ
hoàng nghe.
V: Được, con kể đi. Ta nghe con.
QH: Phụ hoàng có c̣n nhớ mùa thu năm ngoái, mùa thu với những cơn lũ lụt lớn ở
miền Trung, nhiều người chết không? Sau khi nghe biết chuyện này, chị Khương mới
giả dạng làm người thường dân, rồi trốn ra ngoài thăm dân cho biết sự t́nh.
V: Con Khương nó liều lĩnh đến thế à?
QH: Chính nhờ vậy mà chị mới gặïp được ba đứa bé ăn xin thật đáng thương, đáng
mến. Chị đă mua cho chúng ba phần ăn. Con bé chị, mới lên khoẳng 8 tuổi, sau khi
đút cho hai em ăn xong, đă ăn hết phần hai em nó bỏ mứa, chứ không chịu ăn dĩa
cơm của ḿnh.
V: Chắc nó muốn để dành cho bữa cơm sau
QH: Không phải đâu. Chị Bích Khương thấy nó không chịu ăn phần của nó, nên lại
bên hỏi, th́ mới biết rằng, mẹ tụi nhỏ đang đau nặng ở nhà. Con bé chị nhịn phần
ăn của nó để mang về cho mẹ nó đó.
V: Thật là có hiếu!
QH: Phụ hoàng nói đúng đó. Chị Bích Khương thấy con bé quá có hiếu, nên thay v́
để cho nó mang dĩa cơm về cho mẹ, chị sai chủ quán gói thêm mấy phần ăn, rồi chị
theo ba đứa nhỏ mang về thăm mẹ chúng.
V: Con Khương nó dám vào nhà người nghèo sao?
QH: Họ không nghèo đâu, phụ hoàng ơi!
V: Không nghèo, sao lại đi ăn xin?
QH: Phụ hoàng biết không, khi nghe chị Bích Khương kể ngang đây, con cũng cho họ
là đồ dân nghèo không xứng với bậc công chúa như chị, nhưng chị bảo với con, tuy
họ nghèo tiền nghèo bạc, nhưng họ giàu lắm.
V: Giàu cái ǵ chứ?
QH: Họ giàu t́nh thương và đức tin
V: Con nói ǵ, ta không hiểu. Giàu t́nh thương th́ c̣n nghe được được, chứ giàu
đức tin?
Đức tin là ǵ? Hay là... Hay là đức tin của tụi theo tả đạo Da-tô?
QH: Tại sao phụ hoàng lại gọi là tả đạo vậy?
V: Hừ. Không chừng con Khương lại theo tả đạo Da-tô mất. Ta phải cho người đi
lùng bắt nó về trước khi quá trễ.
(Vua bỏ đi)
QH: (nũng nịu, níu kéo) Phụ hoàng! Xin phụ hoàng nghe con kể tiếp
V: Không được. Ta nghe đủ rồi. Ta phải đi ngay. Ta phải sai người đi t́m chị con
ngay.
(Vua bỏ đi)
*** Tắt đèn.
MÀN HAI
XNV: Trong khi ấy, tại làng Kim Long, không xa hoàng thành lắm, công chúa Bích
Khương đang cùng dân nghèo ăn Tết, vui xuân, ca hát theo đủ làn điệu dân ca ba
miền đất nước. Thật là một mùa xuân đầy t́nh yêu thương đùm bọc lẫn nhau, đầy
tinh thần làng xă, đượm tinh thần cùng chung và liên kết của những người dân
chất phác, cùng chung ḍng máu Việt, liên kết trong một niềm tin.
Cảnh dân làng ăn Tết
HÁT ĐỐI ĐÁP
Công chúa Bích Khương và anh Tiểu Thạch hát đối đáp rất t́nh tứ.
Sau khi dân làng ra về, hai người tṛ chuyện
TT: Cô Bích Khương này, cho tôi hỏi chút chuyện được không?
BK: Được chứ! Ai chứ anh th́ được luôn.
TT: Hồi năy thấy cô em ĺ x́ cho dân, tôi thật mến phục. Cô em thật là rộng răi
với dân nghèo.
BK: Có ǵ đâu mà anh Tiểu Thạch bảo em rộng răi chứ! Dân nghèo cũng là người,
cũng là dân Việt như em. Họ có quyền hưởng Tết như em vậy.
- Tiền này đâu phải của em, mà là của họ, của chung đó!
TT: Bích Khương nói sao? Tôi không hiểu!
BK: Có ǵ mà không hiểu. Ở đời muôn sự của chung
TT: Cô muốn nói: Hơn nhau một tiếng anh hùng mà thôi, phải không?
BK: Đâu phải nà! Em muốn nói: Hơn nhau một chút ân t́nh mà thôi!!!
TT: Có thiệt không đó?
BK: Mà thiệt th́ sao?
TT: Thiệt th́ anh đây vui lắm!
- À... mà em thiêÏt là hoa sen tỏa ngát ân t́nh, khiến ḷng anh đây say đắm!
BK: Anh lại không thuộc ca dao rồi. Hồi năy hát đối hát đáp, anh thuộc ca dao
làu làu, sao mà bây giờ lại líu lưỡi vậy? Đâu có chuyện “hoa sen tỏa ngát ân
t́nh”!
TT: Anh nhớ rồi. Hồi năy líu lưỡi là v́ đê mê.
BK: Bây giờ đă tỉnh cơn mê chưa?
TT: Phải nói vậy mới đúng: Trong đầm ǵ đẹp bằng em
BK: Lại nói mêù nữa rồi.
TT: (nhấn từng chữ) Th́ “em” hay “sen” cũng vần giống nhau mà. Thôi th́ trong
đầm ǵ đẹp bằng sen lá xanh bông trắng lại chen nhụy vàng
BK: Nhụy vàng bông trắng lá xanh
Gần người nên mới yêu người...
TT: (nói tiếp ngay) Anh đây!
BK: Xí, ai yêu anh đâu mà vội tưởng bở.
Em muốn nói là: “Gần người nên mới yêu người Da-tô!”
TT: (ngạc nhiên) Ủa, em cũng yêu người theo đạo Da-tô hả?
BK: Yêu th́ sao nà? Bộ anh không yêu họ hả!
TT: Yêu chứ! Anh rất mến phục họ!
BK: Họ? Anh bảo ai là họ? Bộ anh không phải là người theo tả đạo Da-tô sao?
TT: Em bảo sao? (nhấn mạnhtừng chữ) “Tả” đạo! Tại sao em lại dùng chữ “tả đạo”?
BK: Th́ trong triều đ́nh, em nghe ai cũng nói như vậy.
TT: Em nói sao, (nhấn mạnh từng chữ) “trong triều đ́nh”?
Em là người của triều đ́nh ra đây do thám hả?
BK: Anh lại nói bậy nữa rồi! Em mà do thám được ai! Được ḿnh anh th́ có!
TT: (vui sướng) Có thiệt vậy không?
BK: Th́ cứ xem như thiệt đi, chết chóc ai đâu mà sợ!
TT: Sợ chứ em! Triều đ́nh mà biết anh theo đạo Da-tô là chặt đầu anh ngay!
BK: Anh mà cũng sợ chết sao?
TT: Không phải anh sợ chết.
(tinh nghịch) Nhưng anh sợ, nếu anh chết th́ em sẽ đau buồn rồi hao gầy thân xác,
hết đẹp.
BK: Xí
TT: Nói vậy, chứ anh sợ chết xa em!
BK: Th́ em chết theo anh!
TT: Em chung t́nh đến như vậy sao?
BK: Chung t́nh ǵ! Em chết là chết v́ Chúa Giê-su, chứ đâu phải v́ anh mà mừng.
TT: Ừ nhỉ. (nói chậm lại) Ḿnh chết là chết cho Chúa Giê-su trước hết, nhưng...
- Nhưng sau là để chết theo nhau th́ cũng tốt vậy, có ǵ xấu đâu!
BK: Anh lại nói bậy nữa rồi. Bây giờ em không nói chơi nữa đâu nhe. Anh nói cho
em nghe tại sao nhiều người trong làng này đă can đảm chịu chết chứ không chịu
bỏ đạo.
- Có phải là v́ mấy cố đạo tây phương cho họ tiền không?
TT: Cho họ tiền!? Em không thấy họ sống nghèo sao?
BK: Có chứ. Năm ngoái em theo ba đứa nhỏ ăn mày về thăm mẹ chúng nó. Em thấy họ
quá nghèo, em tặng họ tiền. Thế mà mấy tháng sau em trốn ra thăm họ, em tưởng họ
đă tậu nhà mới, ăn sung mặc sướng, ai ngờ họ đem tiền đó chia cho mấy gia đ́nh
nghèo khác trong làng. Ngạc nhiên, ṭ ṃ, em t́m đến thăm họ nhiều lần, nhờ đó
mới biết được họ là người theo đạo Da-tô, nên cái chi họ cũng chia sẻ cho nhau.
Em thích cái tinh thần cùng chung và liên kết trong Đức Giê-su của họ lắm, nên
em mới thường t́m đến thăm họ, nhờ vậy mới được duyên gặp anh đó!
TT: Và anh cũng được duyên gặp em!
- Anh đến với họ, cũng v́ anh mến phục tinh thần đùm bọc lẫn nhau của họ. Em nói
đúng, chính cái tinh thần cùng chung và liên kết trong Đức Giê-su của họ đă giúp
họ giữ vững đức tin trong cơn bắt đạo này.
BK: Không lẽ, chỉ v́ chừng đó mà họ can đảm chịu tử v́ đạo?
TT: Chính Chúa Giê-su chịu nạn chịu chết trên cây thánh giá mới là nguồn mạch
mọi ơn lành.
- Chính Ngài vừa là gương sáng, vừa là Đấng ban ơn cho ḿnh can đảm chịu tử v́
đạo đó.
BK: Rồi sao nữa?
TT: Bộ em muốn nghe anh dạy đạo cho em sao?
BK: Đúng, anh kể đi, em muốn nghe chuyện Chúa Giê-su mà, lỡ có dài cũng không
can chi. (van xin) Anh kể đi. Em nghe anh.
(Hai người tiến về góc sân khấu, phía trước, ngồi kể chuyện cho nhau, sau đó lùi
dần vào sau cánh gà nhường chỗ cho vũ, hoạt cảnh.)
MÀN BA
TT: Em biết không! Chúa Giê-su tuy là ngang hàng với Chúa Cha, nhưng đă v́ yêu
chúng ta, nên đă hạ ḿnh làm người như chúng ta, Ngài đă vâng lời và vâng lời
cho đến chết trên cây thánh giá đó. Ngài có thể làm vua dễ dàng, nhưng em biết
không, Ngài luôn tự hạ khiêm nhu.
Một ngày đó các môn đệ và dân chúng tung hô mừng Ngài, đón rước Ngài vào hoàng
thành Giê-ru-sa-lem như một vị vua.
VŨ KHÚC “LỄ LÁ”
(Sau vũ khúc Lễ Lá, hai người ra lại sân khấu)
BK: Sao Ngài không nhân cơ hội đó mà đánh đuổi quân La Mă, rồi lên làm vua nhỉ!
TT: Không đâu. Nước Ngài đâu thuộc về thế gian này.
Nước Ngài ở trong ḷng em, trong tim anh, ngay giữa mấy người nghèo đó.
BK: Hèn chi, khi Ngài bị bắt, chẳng có ai đem quân giải cứu Ngài.
TT: Không những là Ngài không cần ai đem quân đến giải cứu Ngài, mà khi một môn
đệ rút gươm chém đứt tai của một tên lính đến bắt Ngài, Ngài lại chữa lành cho
tên ấy.
BK: Ngài thật nhân từ, yêu thương cả kẻ thù!
TT: Khi ông Phê-rô chối Ngài ba lần, nhưng biết ăn năn, Ngài cũng tha luôn.
BK: Ngài thật nhân hậu, luôn tha cho mọi người.
TT: Và trên thánh giá, khi người tử tội, ngơ lời muốn xin vào Thiên Đàng, Ngài
cũng cho luôn.
BK: (nói tiếp ngay) Cho dầu người ấy chưa mở miệng nói lời ăn năn?
TT: Ngài đến là để đem mọi người lên thiên đàng mà. Ai muốn là Ngài cho ngay.
BK: Vậy em đây chưa rửa tội, mà muốn theo anh về thiên đàng th́ Chúa có cho
không?
TT: Cho là cái chắc. Ngài yêu em lắm mà.
BK: Và Ngài c̣n yêu anh hơn nữa đó!
TT: Em lại nói bậy rồi. Mà em biết không, như em nói đó, Ngài rất nhân hậu, hai
kẻ ra lệnh giết Ngài, chế nhạo Ngài là quan Phi-la-tô cùng vua Hê-rô-đê, trước
đó là kẻ thù của nhau, mà rồi nhờ Chúa Giê-su, hai ông ấy lại làm ḥa với nhau.
BK: Thật đúng là yêu thương kẻ thù.
TT: Khi bị bắt, người ta vu cáo Ngài, kết tội Ngài vô cớ, chế giễu Ngài, Ngài
vẫn không chống đối. Cho đến khi Phi-la-tô ra lệnh xử tử Ngài, Ngài vẫn cam ḷng
chịu chết.
BK: Tại sao vậy?
TT: (nhấn mạnh từng chữ) CHỈ V̀ YÊU! Ngài chịu chết để đền tội cho chúng ta, cho
cả thế gian. V́ chúng ta, v́ nhân lọai mà Ngài cam ḷng vác thánh giá lên Đồi Sọ
đó.
HOẠT CẢNH CHÚA VÁC THÁNH GIÁ
(Hai người lui dần vào trong cánh gà)
TT: Sau khi Phi-la-tô nêu án tử h́nh, người ta bắt Ngài phải vác lấy thánh giá
của Ngài. Sau một đêm bị đánh đập, chế nhạo là vua giả, bị bắt đội mũ gai như là
vương miện, đối với Ngài, thánh giá đă nặng sẵn nay lại c̣n nặng thêm. Ngài vác
không nổi một ḿnh đó em ạ. Ngài đă té lên té xuống mấy lần. Lính sợ Ngài đi
không nổi nữa, nên đă bắt ông Si-mon vác đỡ thánh giá cho Ngài.
BK: Tội nghiệp cho Ngài, Đức Mẹ mà thấy con ḿnh như thế chắc đau như dao xuyên
thấu con tim anh nhỉ.
TT: Mẹ nào mà không thương con, đứt ruột v́ con. Đức Mẹ cũøng vậy. Mẹ đau lắm,
nhưng Mẹ can đảm bước theo Con Mẹ cho đến tận trên Đồi Sọ đó.
Khi đến Đồi Sọ, lính lột áo Ngài ra
BK: Rồi trao cho Đức Mẹ hả?
TT: Không đâu. Chút kỷ niệm, an ủi đó, họ cũng tước đoạt luôn.
Họ chia nhau áo xống của Ngài, c̣n áo dài th́ họ lại bốc thăm
BK: Ngay trước mặt Mẹ Ngài!
TT: Vậy mới là tàn nhẫn. Tàn nhẫn hơn nữa là họ đè Ngài xuống rồi đóng đinh Ngài
vào thánh giá. Mỗi tiếng đinh nện xuống, là mỗi nhát gươm đâm thâu trái tim Mẹ.
BK: Đức Mẹ thật xứng với danh hiệu là Đồng Công Cứu Chuộc, anh nhỉ.
TT: Đóng đinh Ngài xong, họ dựng thánh giá lên, không phải dựng riêng Ngài một
nơi, mà ngay giữa hai người trộm cướp mới nhục cho Ngài, cho Mẹ Ngài chứ.
Các thủ lănh lại đến buông lời cười nhạo.
BK: Rồi Chúa Giê-su phản ứng làm sao?
TT: Chúa Giê-su chỉ ngước mắt lên trời cầu nguyện:
- (chậm chậm) Lạy Cha, xin tha cho họ, v́ họ không biết việc họ làm.
BK: Chúa Giê-su hay há, cầu nguyện cho cả kẻ giết ḿnh, chế nhạo ḿnh.
TT: Lính tráng cũng chế giễu Ngài. Chúng lại gần đưa giấm cho Ngài uống và nói:
“Nếu mi là vua dân Do Thái th́ cứu lấy ḿnh đi!”
Phía trên đầu Người, họ treo bản án viết: (nhấn mạnh từng chữ)
“Giê-su Na-da-rét, Vua người Do Thái”
Em biết không. Vào đến giờ thứ sáu, là giờ ngọ ban trưa, thế mà bóng tối bao phủ
khắp mặt đất, măi cho đến giờ thứ chín. Mặt trời tối đi. Bức màn trướng trong
Đền Thờ bị xé ngay chính giữa. Chúa Giê-su kêu lớn tiếng: (chậm chậm) “Lạy Cha,
con xin phó thác hồn con trong tay Cha.”
- (nhấn từng chữ một) Nói xong,... Ngài... tắt... thở...
- (một lát sau) Ngài đă đổ máu ra mà cứu chuộc nhân loại, cứu chuộc chúng ta.
(trang trọng, chậm chậm) CHỈ V̀ YÊU, CHỈ V̀ YÊU EM, YÊU ANH, YÊU DÂN VIỆT, YÊU
CẢ MỌI NGƯỜI, MỌI DÂN TỘC MÀ NGÀI ĐĂ CHẾT CHO CHÚNG TA ĐƯỢC SỐNG.
BK: (sụt sùi)
Đức Mẹ lúc đó chắc khóc nhiều lắm.
TT: Không phải chỉ có Đức Mẹ ở kề Thánh Giá, mà c̣n các phụ nữ khác nữa. Họ là
những người đă theo Ngài từ Ga-li-lê.
Khi thấy những cảnh tượng đó, đám người tụ tập ở đó đều đấm ngực trở về nhà.
VŨ KHÚC “CHÚA CHẾT”
*** Sau vũ khúc: Tắt Đèn. Nhạc dài để dọn sân khấu.
(Sau đó hai người ra lại sân khấu)
BK: C̣n mấy người lính th́ sao?
TT: Thấy sự việc xảy ra như thế, viên đại đội trưởng cất tiếng tôn vinh Thiên
Chúa:
- (chậm chậm) “Người này quả thật là công chính!”
BK: Như vậy Chúa Giê-su là Người Công Chính, là Đấng Cứu Dân Ngài.
TT: Em nói đúng, Chúa Giê-su chính là (nhấn mạnh từng chữ):
Cứu Chúa hôm qua,// hôm nay// và măi măi.
BK: Là nguồn sức mạnh cho chúng ta sẵn sàng chịu chết v́ Danh Ngài
TT: Can đảm thà chết chứ không thà bỏ đạo.
- (bỗng nghe tiếng trống)
MÀN BỐN
(Trống trong hoàng thành vang vọng dồn dập)
TT: Nguy rồi em ơi! Nước nhà đang lâm nguy.
BK: Tiếng trống này là tiếng trống báo động đó
TT: Anh phải về nhiệm sở ngay
BK: Đi đâu mà vội mà vàng
Mà vấp phải đá mà quàng phải em
TT: Không được đâu em! Ḿnh là người có đạo, ḿnh phải giữ phép nước luật nhà.
Hơn nữa, anh là con trai thời ly loạn mà em!
BK: Bộ anh muốn: Làm trai cho đáng nên trai
Xuống đông, đông tĩnh, lên đoài, đoài yên, phải không?
TT: Em nói đúng. Đó là bổn phận của mọi người trai Việt. Anh phải đi ngay.
BK: Nhưng lỡ anh được gởi vào nơi hiểm nguy th́ sao? Ngoài trận mạc, đạn tên đâu
có chừa ai!
TT: Th́ ḿnh chết cho quê hương.
BK: Anh thật là anh hùng. Vậy th́ anh về nhiệm sở ngay đi!
(ngạc nhiên) Ủa, mà anh về nhiệm sở nào vậy?
TT: Anh phải về phủ “Ngũ quân đô thống.”
BK: (ngạc nhiên hơn) Ngũ quân đô thống! Vậy anh phải là một vơ quan lớn của
triều đ́nh.
TT: C̣n em? Em cũng không phải là một cô thôn nữ tầm thường đâu.
Em phải là con gái nhà khuê các, bậc thượng lưu.
(cảm xúc mạnh) Bích Khương, trong cơn binh lửa, sống chết không biết lúc nào,
anh có cái này mong em giữ lấy và cầu nguyện cho anh.
(TT: rút thánh giá trong ḿnh trong cho BK)
BK: (mân mê thánh giá, hôn thánh giá) Anh thật là sùng đạo.
A, mà người đạo không bao giờ nói láo. Anh nói thật cho em biết anh là ai đi.
TT: Chẳng dấu ǵ em, anh là Lănh Binh trong triều
BK: (ngạc nhiên) Ô! Anh là Lănh Binh. Chà, làm quan đến chánh tam phẩm. Lớn quá
ha!
TT: C̣n em là ai, em cũng phải nói ra cho anh biết chứ.
BK: Em chưa rửa tội, em chưa buộc phải nói thật.
TT: Nhưng em đang muốn theo đạo kia mà.
(nhấn từng chữ) Em phải tập sống cho ra người có đạo chứ.
BK: Chà, Lănh Binh này c̣n muốn làm luôn đạo trưởng giảng đạo phải không?
TT: Thôi mà em. Em nói mau đi, anh phải đi ngay mà!
BK: Vậy th́ em nói nhe. Em là công chúa, con gái cưng của đương kim hoàng đế.
TT: (kính cẩn, sụp lạy) Tại hạ là lănh binh Tiểu Thạch xin bái kiến công chúa
Bích Khương.
BK: (tinh nghịch) Sao mà khách sáo thế.
Được, ta là công chúa truyền cho ngươi: B́nh thân
TT: (lễ phép) Tạ ơn công chúa
- (Tiếng trống dồn dập hơn)
TT: Công chúa, trống này cấp bách lắm rồi. Hạ thần phải đi ngay. Xin công chúa
bảo trọng
- (TT: bỏ chạy)
BK: (vươn theo) Tiểu thạch... Tiểu Thạch...
- (Công chúa chạy theo)
*** Tắt Đèn
MÀN NĂM
XNV: Trong khi ấy, ở hoàng cung, trước những tin cấp báo từ Đà Nẵng tâu về, từ
Nam Vang kêu cứu, vua đă phải đích thân sang cung công chúa t́m con
Tiếng hô: Hoàng thượng giá lâm
QH: (công chúa QH: chạy ra nghênh đón) Vạn tuế, vạn vạn tuế.
Không biết, đêm hôm khuya khoắt, phụ hoàng có chuyện chi mà lại ngự giá sang đây
V: Quỳnh Hoa con. Ta không thể nào ngủ được. Ta cần hai con giúp ta.
QH: Phụ hoàng. Dầu có tan xương nát thịt, con cũng xin vâng.
V: Cám ơn con. Con thật là đứa con hiếu thảo. C̣n con Khương đâu rồi mà không ra
chào ta.
QH: Dạ...
V: Dạ ǵ! Nó lại trốn đi chơi rồi chớ ǵ! Con chớ có dấu ta.
QH: Dạ...
V: Quỳnh Hoa con. Chắc con đă nghe tiếng trống báo nguy. Nước nhà thật sự đang
lâm nguy. Từ ngày ta bắt nhốt bọn đạo trưởng Da-tô, giết dân theo tả đạo, th́
người tây phương đă sai chiến thuyền vào hải phận nước ta mà uy hiếp. Ta đă
nhượng bộ thả năm tên giáo sĩ ngoại quốc cho tàu Héroine đưa ra khỏi nước.
QH: Phụ hoàng thật anh minh
V: Nay họ biết chắc chắn ta không c̣n giam giữ người nào của bọn họ nữa, nên họ
lại đem hai chiến thuyền vào Đà Nẵng uy hiếp quân dân ta. Lại thêm phường hải
tặc, thảo khấu Thái Lan mượn dịp này đem quân uy hiếp miền Cao Miên. Vua Nặc Ông
Đôn, người do ta đặt lên làm vua Cao Miên không tài nào chống nổi giặc Thái, đă
sai người phi báo cầu viện. Thế giặc mạnh lắm, mà lại hai mặt giáp công thế này,
chưa chắc có ai trong triều dám đem quân ra nghênh địch.
QH: Không lẽ nào. Phụ hoàng!
Nước ta có lúc thịnh lúc suy, nhưng anh hùng hào kiệt đời nào cũng có
V: Ta cũng hy vọng như thế. Nhưng...
QH: Nhưng ǵ? Xin phụ hoàng cứ nói.
V: Nhưng ta cần hai con giúp ta một tay
QH: Xin phụ hoàng cứ dạy.
V: Ta cần hai con hy sinh mọi t́nh cảm riêng tư, để chấp nhận làm vợ bất cứ ai
thắng giặc trở về.
QH: Phận con là gái, cha mẹ đặt đâu, con ngồi đó, huống hồ là trong cơn binh
biến này.
V: Con thật biết điều, nhưng không biết con Khương th́ sao? Ta sợ nó ra ngoài
nhiều quá, thể nào cũng đă yêu ai đâu đó rồi.
QH: Con nghe tiếng chân người, chắc là chị Khương đó
V: Bích Khương!
BK: Dạ, phụ hoàng
V: Con vào ngay đây cho ta gặp.
BK: Khải bẩm phụ hoàng
V: Con đi đâu mà khuya thế này mới trở lại hoàng cung hả. Trốn ra ngoài đi chơi
phải không?
BK: (ấp úng) Dạ...
V: Dạ cái ǵ, có nhận tội không?
BK: Xin phụ hoàng tha tội cho con.
V: Tội này ta đành để đó tính sau. Giờ cần bàn chuyện cấp bách với hai con. Ta
đă nói cho Quỳnh Hoa, em con đây biết t́nh h́nh giặc Pháp ở Đà Nẵng, giặc Thái ở
Cao Miên rất là nguy kịch. Ta cần người tài giỏi anh hùng ra diệt giặc, nhưng ta
cũng cần có phần thưởng trọng hậu để khuyến khích họ.
BK: Con xin phụ hoàng hứa thưởng 10 ngàn lượng vàng, cấp cho hai ngàn mẫu ruộng
cho ai chiến thắng trở về, như vậy tướng sĩ sẽ hăng say ra trận.
V: Chừng đó mà đủ sao?
BK: Phụ hoàng muốn thưởng hơn nữa, th́ hứa ban thưởng thêm 100 gia nhân phục
dịch suốt đời.
V: Chừng đó mà đủ sao?
BK: Nếu chưa đủ, th́ xin phụ hoàng hứa gả cho họ thêm 10 nàng hầu xinh đẹp,
tuyển từ cả ba miền đất nước.
V: Chừng đó mà đủ sao?
BK: Vậy là quá đủ rồi, phụ hoàng c̣n muốn thưởng ǵ nữa chứ?
V: Tất cả những thứ ấy đều quư, nhưng...
BK: Nhưng sao, phụ hoàng?
V: Nhưng không bằng chính con.
BK: (ngạc nhiên) Con? Phụ hoàng muốn gả con cho người ta hả. Con không chịu đâu!
V: Hay là con đă yêu thằng bần dân nào rồi phải không?
BK: (nhanh nhẩu) Dạ không phải.
V: Không yêu thằng bần dân, th́ yêu thằng Mưiờng thằng Mán nào phải không?
BK: Dạ cũng không phải
V: Như vậy là có yêu ai rồi
BK: (ấp úng) Dạ...
V: Dạ cái ǵ nữa chứ.
- (trang trọng) Giặc đến nhà, đàn bà phải đánh. Đây là lúc hai con phải hy sinh
t́nh cảm riêng tư cho quyền lợi tối thượng của quê hương. Ta đă cho mời quan Cần
Chánh Đại Học Sĩ và Lễ Bộ Thượng Thư sang đây xem mặït hai con. Ta đă nhắm chọn
pḥ mă cho hai con rồi, nhưng ta chưa biết quyết định chọn ai. Cũng c̣n tùy ai
thắng trận trở về. Con có chịu hy sinh không hả?
BK: (quỳ tâu) Phụ hoàng, con xin phụng mạng.
V: (nâng con đứng dậy) Thế mới xứng là con cháu Bà Trưng, Bà Triệu, dám hy sinh
tất cả cho quyền lợi tối thượng của nước nhà.
- (nói vọng ra) Quân đâu, truyền hai quan đại thần vào đây.
Lính Dạ
ĐHS: (quỳ) Hạ thần xin tham kiến hoàng thượng.
LB: (quỳ) Hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế.
V: B́nh thân.
2 Q Tạ ơn hoàng thượng.
ĐHS: Hoàng thượng có điều ǵ sai bảo.
V: Thế nước lâm nguy, giặc đang uy hiếp chúng ta từ hai mặt. Ta mời hai khanh
vào đây là để cùng ta vừa tuyển chọn tướng tài ra dẹp giặc, vừa giúp ta chọn pḥ
mă cho hai công chúa đây.
LB: (nhanh nhẩu) Muôn tâu hoàng thượng, con trai hạ thần xin được phụng mạng ra
nghênh địch.
V: Tốt lắm. Cám ơn khanh. C̣n đại học sĩ th́ sao?
ĐHS: Muôn tâu thánh thượng, con trai hạ thần tuy tài nghệ yếu kém, nhưng nếu bệ
hạ không chê, th́ thần cũng xin dâng con trai của thần cho tổ quốc.
V: Tốt lắm. Truyền cho hai con trai các khanh vào đây.
2 Q Phụng mạng
(lát sau)
ĐHS: Hạ thần và Lănh Binh Tiểu Thạch tham kiến hoàng thượng (hai cha con quỳ)
LB: Hạ thần và Đô Úy Đại Lĩnh bái kiến thánh thượng (hai cha con quỳ)
V: B́nh thân
4 Q Tạ ơn hoàng thượng.
V: Trẫm triệu các khanh vào đây, trước là để bàn chuyện chống giặc, sau cũng là
để kén chọn pḥ mă cho nhị vị công chúa đây.
ĐL: Hạ thần xin tạ ơn hoàng thượng
V: Hiện nay, chúng ta đang phải đương đầu với hai mặt trận. Giặc Pháp và giặc
Thái Lan. Giặc Pháp đă đem hai chiến thuyền vào cửa biển Đà Nẵng uy hiếp quân
ta. Thế giặc này mạnh lắm, mạnh hơn giặc Thái Lan nhiều. Vậy ai trong hai khanh
chiến thắng được giặc Pháp, sẽ được tuyển chọn làm đệ nhất pḥ mă, và trẫm sẽ
cho công chúa Bích Khương về nâng khăn sửa túi cho khanh.
ĐL: Hạ thần đă từng ra vào sinh tử nhiều lần, lập nhiều chiến công, nay xin
hoàng thượng cho phép hạ thần ra diệt trừ giặc Pháp.
LB: Muôn tâu hoàng thượng, con trai hạ thần tâu đúng lắm, nó đă lập được nhiều
chiến công ngay từ thời tiên đế, kính xin hoàng thượng hạ chỉ cho nó được thống
lănh ba quân ra diệt giặc Pháp xâm lăng
TT: Hạ thần tuy tài nghệ yếu kém, nhưng cũng xin t́nh nguyện báo đền nợ nước ân
vua.
BK: (chen ngay vào) Không được. Tiểu Thạch, anh không được...
LB: Muôn tâu hoàng thượng, chính công chúa cũng đă không muốn lănh binh Tiểu
Thạch cầm quân chống Pháp, vậy hoàng thượng c̣n chần chờ ǵ nữa mà không hạ chỉ
sắc phong tiểu tử Đại Lĩnh thống lănh ba quân ra trận chứ.
V: (rút bài sai ra) Được.
Đô úy! Tiếp chỉ.
ĐL: (cùng cha quỳ nhận chiếu chỉ) Phụng tiếp thánh chỉ.
TT: C̣n hạ thần.
Thánh thượng, xin hoàng thượng đoái thương cho hạ thần, không được đánh Pháp th́
cũng được diệt Thái để đáp đền nợ nước.
V: (rút bài sai ra) Được.
Lănh binh! Tiếp chỉ
TT: (cùng cha quỳ nhận chiếu chỉ) Phụng tiếp thánh chỉ.
V: Các khanh thật là trung thần, dũng tướng. Ngày các khanh chiến thắng trở về,
trẫm sẽ trọng thưởng, mở hội ăn mừng. C̣n bây giờ các khanh về ngay phủ bộ lo
chuẩn bị binh mă lên đường.
Tất cả Tạ ơn hoàng thượng.
(sau khi tất cả lui ra)
V: Bích Khương. Tại sao con lại cản không cho Tiểu Thạch cầm quân đi đánh Pháp
chứ?
BK: Dạ...
V: “Dạ?” Chỉ v́ yêu! Chỉ v́ con yêu Tiểu Thạch chứ ǵ!
Khương con, ta biết ḷng con đă yêu nó.
BK: Dạ phải.
V: Nhưng lỡ Đại Lĩnh chiến thắng trở về, có phải là Tiểu Thạch sẽ đau khổ thấy
con làm vợ kẻ khác không chứ?
BK: Nhưng c̣n hơn là thấy Tiểu Thạch bị giặc Pháp giết chết.
(cương quyết, nói một ḿnh) Không được! Anh không được chết! Tiểu Thạch, anh
phải sống, sẽ sống, và vẫn sống măi trong tim em.
(nhấn mạnh từng chữ) Anh phải sống. Tiểu Thạch phải sống.
(quay sang QH:, giọng van xin) Quỳnh Hoa em! Nếu chị phải lấy Đại Lĩnh, th́ chị
van xin em thay chị lo cho Tiểu Thạch được không?
QH: Chị đừng lo. Đại Lĩnh khó mà sống nổi trở về lắm. Giặc Pháp chứ đâu phải
phường thảo khấu.
V: Con gái ta thật là si t́nh!
QH: Và chung t́nh nữa đó, phụ hoàng ạ.
V: Thôi, khuya rồi, các con ngủ nghỉ đi!
BK: QH: Phụ hoàng bảo trọng
(Vua đi, và hai công chúa cũng lui ra)
*** Tắt Đèn
MÀN SÁU
XNV: Sau đêm đó về, quan Lễ Bộ Thượng Thư đă đem ḷng ngờ vực công chúa Bích
Khương và Tiểu Thạch. Ông ngầm sai gia nhân theo do thám hai người, và khám phá
ra cả hai thường lui tới với giáo dân làng Kim Long, và chính Tiểu Thạch đă chịu
phép rửa tội, nhưng ông chưa vội ra tay sát hại. Phần Tiểu Thạch, sau một tháng
chiến đấu với quân Thái Lan, đă dẹp yên được giặc Thái, củng cố triều đ́nh của
Nặc Ông Đôn, và bảo đảm miền Cao Miên vẫn nằm trong quỹ đạo Việt Nam. Vua sai mở
yến tiệc mừng chiến thắng của Tiểu Thạch ngay bên cung công chúa.
Cảnh cung công chúa: Vua, hai quan, hai công chúa, và Tiểu Thạch
V: Tiểu Thạch, khanh thật đáng làm pḥ mă của trẫm.
TT: Tạ ơn hoàng thượng.
V: Quỳnh Hoa con, đây là ly rượu ta ban cho pḥ mă tương lai, nhờ con trao ban
cho chàng.
QH: Tạ ơn phụ hoàng
BK: C̣n con th́ sao?
V: Ta vẫn đang mong chờ tin chiến thắng từ Đà Năng tâu về.
BK: Trong khi đợi chờ tin ấy, tuy không được hầu rượu cho anh hùng chiến thắng ở
đây, con cũng xin phép phụ hoàng cho con mừng Lănh Binh Tiểu Thạch với nhịp
trống quân hành được không?
V: Vậy th́ c̣n ǵ bằng.
BK: Quân đâu, mau vào múa hát mừng kẻ anh hùng.
QH: Và gái thuyền quyên!
BK: Em bảo “gái thuyền quyên” là ai vậy?
QH: C̣n ai trồng khoai đất này!
BK: Vậy th́ chị mừng em, mừng chàng!
Quân đâu, hăy bắt đầu múa hát.
VŨ KHÚC Trống Trận (nhạc đệm nghe nhỏ để đánh trống) và
Dâng Rượu (nhạc mạnh)
(cuối vũ, công chúa Bích Khương toan nâng rượu mừng Tiểu Thạch, th́ quan thị vệ
hốt hoảng chạy vào)
TV: Muôn tâu hoàng thượng, thần xin phi báo.
V: Chuyện ǵ thế. Các ngươi lui ra. Ngươi hăy mau tấu tŕnh.
TV: Bẩm hoàng thượng, tại mặt trận Đà nẵng, trong khi hai bên đang t́m cách
thương lượng, th́ Đô Úy Đại Lĩnh đă đích thân đem chiến thuyền chúng ta tiến
đóng gần chiến thuyền Pháp. Quan nước Pháp thấy thế và trên bờ lại thấy quân ta
động binh, di chuyển đại pháo, nên mới nghi có sự phản trắc ǵ chăng, bèn phát
súng bắn đắm tất cả chiến thuyền chúng ta, rồi nhổ neo kéo buồm ra biển.
V: (nổi giận) Thật là dă man, tụi tây phương bạch quỷ!
LB: C̣n Đô Úy th́ sao?
TV: Muôn tâu bệ hạ, khải bẩm quan lớn, (trang trọng) Đô Úy Đại Lĩnh đă hy sinh
đền nợ nước.
LB: (đau ḷng) Đại Lĩnh, con!
(tức) Trời ơi! Con tôi đă chết v́ tụi tây phương.
V: Mối thù này trẫm sẽ trả thay cho ngươi.
(ra lệnh) Cần Chánh Đại Học Sĩ!
ĐHS: Dạ có thần
V: Khanh là quan đệ nhất phẩm triều đ́nh, khanh soạn cho ta một đạo dụ ban hành
ngay hôm nay. (giận) Truyền cho khắp nơi, từ kinh đô cho đến làng xóm, bắt hết
những ai theo đạo Da-tô, làm tay sai cho tụi đạo trưởng tây phương. Đứa nào
ngoan cố không chịu bỏ đạo, truyền giết ngay, chém trước tâu sau. Không trừ một
ai. Ngăn cấm không cho một tên đạo trưởng tây phương nào được vào nước ta. Ai vi
lệnh, chém ngay. Đây là quân lệnh phải nghiêm chỉnh thi hành.
ĐHS: Hạ thần xin tuân lệnh.
LB: Muôn tâu hoàng thượng, bẩm quan lớn, có phải hoàng thượng ra lệnh giết hết
những ai ngoan cố không chịu bỏ đạo, lệnh truyền giết ngay, chém trước tâu sau,
không trừ một ai, phải không?
V: Lễ Bộ Thượng Thư, khanh làm quan đến nhị phẩm trong triều, mà khanh không
hiểu ư trẫm sao?
LB: Mong bệ hạ soi rơ cho thần, v́ hạ thần không dám trái lệnh, khi quân.
V: Ngươi nói sao. (dằn giọng) Trái lệnh, khi quân!? Ngay cả hoàng tử của ta mà
khi quân, trái lệnh cũng phải chém.
LB: Hoàng thượng thật anh minh, nhất quyết giữ quân lệnh nghiêm minh, không chịu
nuôi ong tay áo.
V: Ngươi nói sao? Ta nuôi ong tay áo!
LB: Xin hoàng thượng tha cho hạ thần vô phép. Nhưng,...
V: (hỏi liền) Nhưng sao? Ta truyền ngươi khai báo tận tường.
LB: Hạ thần xin tuân lệnh.
(nhấn từng chữ) Muôn tâu hoàng thượng, con ong trong tay áo, kẻ thù ngay trong
nhà, tay sai cho giặc Pháp, đồ đệ của các tên đạo trưởng Da-tô chính là Lănh
Binh Tiểu Thạch, pḥ mă tương lai của nhà bệ hạ đó.
ĐHS: Không thể nào.
QH: Không thể nào.
BK: Phụ hoàng, xin đừng nghe lời xàm tấu bậy bạ.
LB: Muôn tâu hoàng thượng, nếu bệ hạ không tin lời hạ thần, th́ xin bệ hạ cứ hỏi
ngay Lănh Binh Tiểu Thạch. Người theo tả đạo Da-tô không bao giờ nói láo. Họ thà
chết chứ không chịu chối đạo đâu.
V: Tiểu Thạch.
TT: Dạ, có thần.
V: Khanh đă nghe đó. Có phải khanh bội phản trẫm, phản bội Bích Khương không?
BK: Phụ hoàng. Xin băi chầu đi. Chuyện đâu c̣n đó mà.
LB: Công chúa. Phép nước nghiêm minh, quân dân mới khâm phục. Xin công chúa chớ
xen vào việc triều chính
BK: Hừ.
ĐHS: Tiểu Thạch con. Con hăy tâu tŕnh hư thực cho hoàng thượng.
TT: Muôn tâu bệ hạ. Thần suốt đời xă thân phục vụ quê hương, dân tộc, vào trận
mạc xem cái chết nhẹ tựa lông hồng, chưa bao giờ trái quân lệnh.
LB: (cười gằn) Chưa bao giờ vi quân lệnh?
Vậy lệnh vua truyền cho ngươi chối đạo hôm nay, ngươi có tuân theo không?
ĐHS: Tiểu Thạch con, con là người theo đạo Da-tô sao?
TT: Muôn tâu hoàng thượng, bẩm phụ thân, con ĐÚNG là người có đạo.
LB: (nói ngay) Tội đáng chết. C̣n cần bằng chứng ǵ nữa.
ĐHS: Nhưng con tôi vẫn có thể chối đạo kia mà.
Tiểu Thạch con, con hăy v́ cha đây, v́ công chúa đây mà bỏ đạo đi con
TT: Cha, xin cha tha cho con, nhưng con không thể nào bỏ Chúa Giê-su được.
LB: Giê-su là ai, mà ngươi phải sống chết cho hắn ta?
TT: Ngài là Cứu Chúa, hôm qua, hôm nay và măi măi
LB: Mà nó đâu cứu được ngươi khỏi chết?
TT: (vững tin, nhấn từng chữ) Bẩm quan lớn, dù sống dù chết con vẫn thuộc về
Chúa Giê-su.
LB: Ngươi thật mê muội, điên rồ! Ngươi không sợ chết sao?
TT: Bẩm quan lớn, phục vụ vua trần thế, con c̣n dám vào sinh ra tử, xem cái chết
nhe tựa lông hồng, huống hồ là phục vụ Chúa Giê-su, vua vũ trụ.
(vững tin, nhấn từng chữ) Đối với con, sống là Chúa Giê-su, và chết là một mối
lợi.
LB: Muôn tâu hoàng thượng, hắn đă điên rồi. Hắn muốn chết cho Chúa hắn, th́ xin
hoàng thượng hạ chỉ cho hắn chết ngay đi.
ĐHS: Hoàng thượng. Xin bệ hạ mở lượng khoan hồng, xét đến những chiến công của
con hạ thần mà thương ân giảm, tha chết cho nó, thần sẽ xin mang về khuyên bảo.
LB: Đại Học Sĩ, ngài là quan nhất phẩm triều đ́nh, mà không biết quân lệnh phải
nghiêm minh, phép nước phải nghiêm túc sao?
ĐHS: Hay là hạ thần xin đổi phẩm chức này để xin bệ hạ tha chết cho con thần.
LB: Muôn tâu hoàng thượng. Một lời của vua, phân bua không được. Nước nhà đang
lâm nguy, mà quân lệnh không nghiêm th́ làm sao chống giặc.
V: Tiểu Thạch, sao khanh lại nối giáo cho giặc, làm tôi cho tụi tây phương?
TT: Muôn tâu hoàng thượng. Hạ thần không bao giờ nối giáo cho giặc cả. Hạ thần
theo đạo là theo Chúa Giê-su chứ đâu theo đạo trưởng này đạo trưởng kia.
(nhấn mạnh) Người có đạo vẫn hăng hái ṭng quân đánh giặc Pháp kia mà.
V: Sao ngươi cứ nhắc cái tên Giê-su làm ǵ vậy. Nó là vua của khanh sao? Vậy
trẫm đây không phải là vua của khanh à?
TT: Muôn tâu hoàng thượng, bệ hạ là vua của hạ thần. Hạ thần, cũng như bao người
có đạo, đă từng vào sinh ra tử chỉ v́ trung với hoàng thượng. C̣n Chúa Giê-su là
vua của vũ trụ, của cơi ḷng, của một nước không thuộc thế gian này. Hạ thần
không thể v́ hoàng thượng mà chối bỏ Chúa Giê-su được.
LB: Tiểu Thạch, ngươi không thể v́ hoàng thượng mà chối bỏ tên Giê-su được, th́
ngươi phải chết.
TT: Bẩm quan lớn, (cương quyết) được ơn chết v́ Chúa Giê-su thật là vinh phúc.
LB: Hoàng thượng. Nước nhà đang lâm nguy, mà quan tướng trong triều lại khi
quân, bất tuân thượng lệnh như thế này, th́ c̣n ǵ xă tắc! Xin hoàng thượng chớ
có chần chờ nữa. Mong hoàng thượng hạ chỉ xử trảm ngay thôi.
V: Chuyện này thuộc về Bộ Lễ của khanh. Khanh cứ tùy nghi mà xử.
LB: Tuân lệnh
(nói mạnh) Quân đâu, lôi tên này ra ngoài chém.
BK: (nói ngay, la lớn) Ngừng tay.
LB: Công chúa! Xin công chúa giữ phận nữ nhi, mà đừng xen vào việc triều chính.
BK: Ta không được xen vào việc triều chính ư? Ta đang muốn giúp quan lớn nghiêm
chỉnh thi hành chiếu chỉ của hoàng thượng, hạ lệnh giết hết những ai không chịu
chối đạo Da-tô, không trừ một ai. Ta cũng muốn giúp quan đừng để hoàng thượng
phải nuôi ong tay áo, nuôi ngay kẻ có tội trong hoàng cung. Nhổ cỏ phải nhổ tận
gốc! Có đúng không, ngài quan lớn?
LB: Công chúa nói đúng.
BK: Vậy sao quan không bắt ta và xử trảm, v́ ta đây cũng là người tin đạo Da-tô.
TT: (cản ngay) Bích Khương, công chúa đâu phải là người có đạo.
Công chúa chưa được rửa tội mà.
BK: (dứt khoát, vững tin) Anh đă được rửa tội bằng nước, th́ hôm nay, em chịu
rửa tội bằng máu.
Quan kia, sao không bắt ta cho đúng quân lệnh, quân pháp?
QH: (chạy đến quỳ ôm chân vua) Phụ hoàng, xin phụ hoàng cứu chị Bích Khương đi.
V: (buồn, nhưng đành chịu) Quỳnh Hoa con, một lời vua phán, không thể nào đổi
được. Phép nước phải nghiêm minh, không thiên vị một ai, cho dù hoàng tử công
chúa.
QH: Nhưng vận nước đang nguy. Phụ hoàng cần binh tướng. (nhấn mạnh tøung chữ)
Người theo đạo Da-tô, hay kẻ thờ Phật, ai cũng là người Việt ḿnh cả, cũng là
con dân của phụ hoàng kia mà. Người có đạo cũng sẵn sàng chết cho quê hương kia
mà.
LB: Muôn tâu hoàng thượng, xin đừng v́ nhi nữ màø quên đi xă tắc. Xin hoàng
thượng y án ngay cho.
V: Khanh cứ thi hành.
LB: Tuân chỉ.
Quân đâu, lôi cả hai ra ngoài chém.
TT: Bích Khương, sao em lại muốn chết?
BK: CHỈ V̀ YÊU! YÊU CHÚA, YÊU ANH!
Dân có đạo tuy nghèo mà họ c̣n biết cùng chung và liên kết trong Chúa Giê-su,
không lẽ anh và em không cùng chung và liên kết trong cái chết v́ Chúa Giê-su
được sao!
TT: Vậy, th́ em và anh cùng chết cho Chúa,
(nhấn từng chữ) hai ta cùng đi vào cơi sống vĩnh cửu bên nhau!
(Tiểu Thạch trao kiếm cho quan thị vệ, rồi cùng Bích Khương quỳ mẹp xuống đất
lạy chào giă từ cha của ḿnh)
QH: (khóc lóc, van nài) Phụ hoàng! Phụ hoàng, xin cứu chị Bích Khương!
V: (đau khổ) Bích Khương, con!
QH: (chạy theo ra tới ŕa sân khấu, đứng lại trông theo, lát sau nói với khán
giả)
- Hai người ấy thật chung t́nh.
V: (tiến lên gần QH:, nói với khán giả) Chúng nó quả thật chung t́nh!
(trang trọng như tuyên dương) Chung t́nh với nhau!
Chung t́nh với Chúa Giê-su của chúng!
Thật là (nhấn từng chữ) CHỈ V̀ YÊU!
(hai người hiên ngang tiến vào cơi sống qua cái chết v́ đạo
Vua, công chúa và quan quân từ từ đi ra.
Vẫn đề đèn sân khấu sáng trong khi đọc lới giới thiệu Chung Khúc)
XNV: Để tưởng nhớ những nghịch cảnh, những cuộc đảo lộn trong đời sống các anh
hùng tử đạo Việt Nam, những vị đă từng trung thành với quê hương, xă thân xây
dựng xă hội; nhưng những chính sách thất nhân tâm của ngoại bang đă khiến các
ngài bị chính quyền đương thời hiểu lầm và bắt bớ. Đoàn văn nghệ dân tộc, tuổi
trẻ Việt Nam chúng con xin kính dâng chung khúc sau đây, trước là để tôn vinh
các vị tiền bối, sau là để cảm thông với các anh hùng đă và đang cố gắng đi t́m
những phương cách trung thành với dân tộc, góp phần xây dựng xă hội, sống hiền
lành như bồ câu, nhưng cũng khôn ngoan như rắn, trong năm Con Rắn này.
CHUNG KHÚC. Kết thúc với bài ALLELUIA