Mỗi ngày một câu chuyện
Frère Phong, fsc. - Nhà La San Việt Nam - San Jose

 

CHUYỆN CƯỜI CON NÍT (1)
 
Nắng đă lên chan chói cả sân trường. Tiếng ve kêu càng lúc càng inh ỏi, Thầy giáo Phong mới cất cao giọng hỏi:
 
- Tiếng con ǵ kêu măi khiến ḿnh nhức óc inh tai mà vẫn không chịu ngừng?
 
Cả lớp nhao nhao:
 
- Thưa thầy con ve.
- Giỏi
- C̣n người nói măi nói hoài, người nghe nhàm chán, mà vẫn cứ nói là ai?
 
Cả lớp lặng thinh.
 
Bỗng một tiếng thốt lên từ gầm bàn cuối lớp:
 
- Thầy chứ ai!
 
Nghề “thầy giáo” của chúng ḿnh lắm khi biến chúng ta thành những người nói dài, nói dai, nói dở. Chúng ḿnh dễ rơi vào cám dỗ nói thao thao bất tuyệt, làm khi xổ cả nho, trích cả câu tiếng Hán, tiếng Anh, Pháp ngay trong lớp tiểu học, tưởng chừng rằng sẽ giúp trẻ mở rộng tầm hiểu biết, nhưng thật ra chỉ khiến trẻ đi từ ngơ ngác đến nhàm chán.
 
Vào lớp là vào thế giới của trẻ, với con tim biết lắng nghe những nhu cầu của trẻ, với con mắt luôn mở rộng để nh́n xem phản ứng của trẻ, với cách ăn cách nói vừa tầm hiểu biết của trẻ, và luôn nhớ rằng khả năng tập trung tư tưởng của trẻ rất giới hạn.
 
Nghệ thuật dạy học đ̣i hỏi tài NGHE hơn tài NÓI.