Mỗi ngày một câu chuyện
Frère Phong, fsc. - Nhà La San Việt Nam - San Jose
CHUYỆN CƯỜI CON NÍT (2)
Giờ giảng văn, khi thấy bé Lan ngập ngừng, đọc không xuôi mấy chữ “ngẫu nhiên
trùng hợp”, cô Vân mới hỏi cả lớp:
- Có ai hiểu đượïc “ngẫu nhiên trùng hợp” là gì không?
Chẳng thấy ai giơ tay.
- Có ai có thể cho cô một ví dụ về “trùng hợp” không?
Bé Lan ấp úng:
- Dạ, con.
- Lan giỏi quá. Nào, con nói cho cả lớp ví dụ đó đi.
- Dạ thưa cô, ba má con có cùng ngày đám cưới.
Cả lớp cười rộ lên.
Ngay cả cô Vân cũng phá lên cười.
Duy chỉ có bé Lan lệ trào đôi mi.
- Thưa cô, con vẫn thường nghe ba con bảo với má con, “thật là một sự trùng hợp
đầy lý thú, anh cũng đã đám cưới ngày 15, em cũng đã đám cưới ngày 15, chắc nay
mai chúng mình cũng phải chọn ngày 15 để làm lễ cưới chính thức!”
Lũ trẻ bỗng lặng im như tờ.
Ngoài song cửa, một con chim lạc mẹ kêu chim chíp. Lòng Vân bỗng tái tê.
*****
Không phải chỉ có cô Vân đã phá lên cười vì câu trả lời “ngây ngô” của bé Lan,
mà chúng mình e cũng đã thầm cười với câu trả lời, mới thoạt nghe tưởng chừng
như lững thững.
Nhưng thật ra, sau cái ngây ngô, lững thững ấy, chất nặng một niềm đau xót của
nhiều trẻ thời nay: sống trong một gia đình mà cha mẹ không còn trung tín với
nhau nữa.
Nào có ai trong chúng ta hiểu hết gia cảnh của học trò mình?
Nhưng nếu chúng ta, sau mỗi ngày dạy học, ngồi ghi lại những nhận xét của chúng
ta về trò này, trẻ kia, thì hy vọng rằng, cái ấp úng ngập ngừng của bé Lan đã
gợi lên trong chúng ta niềm cảm thông hơn là khiến chúng ta phì cười.
Cuộc đời nhà giáo mời gọi chúng ta mở cuộc hành trình khám pháthế giới trẻ, với
một con tim bén nhạy. Một cuộc hành trình đầy lý thú!