Mỗi ngày một câu chuyện
Frère Phong, fsc. - Nhà La San Việt Nam - San Jose

 

CHUYỆN CƯỜI CON NÍT (3)
 
Mẹ Thoa và bé Nam đang cùng nhau ngồi xem tin tức sau bữa cơm tối. Ngoài trời tối thui như đêm 30. Bé Nam nấn ná đến gần bên mẹ thủ thỉ:
 
- Mẹ à! Nếu lỡ nhà mình bị cúp điện như ở New York hay bên Ý, thì chắc mẹ con mình khổ lắm mẹ nhỉ!
- Ừ. Thật tội nghiệp cho mấy người bị kẹt dưới đường hầm xe lửa kỳ đó.
- Không biết làm sao mà họ thấy đường để chun ra được mẹ nhỉ.
- Họ giỏi thật.
- Nếu mẹ bị kẹt như thế, mẹ có tìm được đường mà ra không?
- Phải ra chứ, mẹ sẽ tìm đủ cách mà về với con của mẹ chứ!
 
Bé Nam la lớn:
 
- Mẹ của con giỏi quá! Mẹ giỏi quá. A! Mà mẹ này, nếu bị cúp điện như vậy, mà có người đưa mẹ một tờ giấy, xin mẹ ký vào làm kỷ niệm, mẹ có thấy đường mà ký không?
- Viết gì nhiều thì chắc không được, nhưng chỉ ký tên mà thôi, thì mẹ làm được chứ sao không.
 
Bé Nam vội chạy vào phòng lấy bao thư, rồi tắt hết đèn, mang đến bên mẹ tha thiết:
 
- Mẹ ký vào tờ giấy này cho con đi!
 
Mẹ Thoa xoa đầu con, rồi nhẹ nhàng bảo:
 
- Ký gì thì mẹ cũng ký được cả, nhưng ký phiếu điểm của con trong bóng tối thì mẹ chịu thua.
-¡@?#?!
 
*****
 
Trong đời nhà giáo chúng ta, chuyện học sinh mạo chữ ký phụ huynh hầu như không có gì là lạ cả. Có lạ hay không là làm sao chúng ta cảnh giác, cẩn trọng, thấy xa để giúp học sinh mình khỏi cần phải vận động trí óc non nớt mà dàn dựng những chuyện khôn vặt.
 
Thật là hay, nếu chúng ta có thể liên lạc với cha mẹ các em mà mình thấy có vấn đề ít nhất được một lần trướùc khi phát phiếu điểm.
 
Nếu trẻ thấy chúng ta thường xuyên liên lạc với cha mẹ của các em – trực tiếp liên lạc, chứ không phải liên lạc bằng thư từ nhờ trẻ mang về, thì hy vọng các em sẽ hiểu rằng phiếu điểm chỉ là chuyện giấy tờ, lưu hồ sơ, chứ nội dung trong đó cha mẹ và thầy cô đã nói cho nhau biết hết rồi!
 
Đây là chuyện nói dễ, làm khó, vì phần đông cha mẹ các học sinh Chúa đã ủy thác cho mình chăm sóc, rất bận lo công ăn việc làm, ít có giờ để bàn chuyện với chúng ta về học lực hay hạnh kiểm của con em. Thêm vào đó, phụ huynh thường tôn trọng, tin tưởng “giao khoán” con em cho chúng ta chăm sóc, dạy dỗ!!! Chúng ta cần đi bước đầu. Chúng ta cần sáng tạo. Chúng ta cần có những sáng kiến thích nghi với hoàn cảnh địa phương để tạo được và duy trì mối giây liên lạc giữa chúng ta và cha mẹ. Chúng ta cần chia sẻ và học hỏi kinh nghiệm với các thầy cô khác trong trường, đặc biệt những vị đã dạy các em đó mấy năm trước.
 
Cho dầu cha mẹ không có thời giờ đi nữa, các ngài vẫn luôn có con tim chan chứa yêu thương con cái họ, học trò mình.
Cho dầu chúng ta có muốn phê gì đi nữa trong phiếu điểm, chúng ta vẫn luôn phê với con tim chan chứa yêu thương học trò mình, con cái họ.
Khi con tim thầy cô nói chuyện với con tim cha mẹ, thì thế nào con tim của trẻ cũng được đánh động và cảm hóa.
 
“Nghệ thuật cao quý nhất là nghệ thuật đánh động và cảm hóa con tim người trẻ” (Thánh La San).