ĐỀN THỜ là nơi tôn nghiêm, thiện nam tín nữ
đến để cầu nguyện, sống những giây phút
B̀NH AN tâm linh
thế mà tranh dành nhau, gây bao nhiêu tang tóc đổ vỡ (!),
các nạn nhân cũng chỉ đành tự an ủi

 âu cũng là qua một kiếp người...
**************************************

Thần quyền &Thế quyền
lănh đạo Xă hội loài người vốn rất phức tạp
 

monarchy & feudalism

never forget 9/11


1848

1917

1949

1968

1975

1989

1991

chỉ nêu lên vài sự kiện LỊCH SỬ,
KHÔNG một phê phán/ư tưởng nào khác:

1. Đệ nhất cộng hoà VNCH thời TT. Ngô Đ́nh Diệm

[Câu chuyện trích từ Ngài Đại Sứ của Morris West.]
TT. Ngô Đ́nh Diệm tiếp đại sứ Cabot Lodge vài giờ trước khi tử nạn (ngày 2/11/1963)

“... Chiều tối 31 tháng 10 năm 1963, ông đại sứ Cabot Lodge cảm thấy khó ngủ. Ông gọi điện thoại liên lạc trực tiếp với tổng thống Ngô Đ́nh Diệm.
- Ngài tổng thống vẫn mạnh khoẻ?
- vâng, cám ơn ông đại sứ đă có lời hỏi thăm.
- tuy tối rồi, nhưng tôi có thể đến “uống trà” với tổng thống không?
- được chứ! mời ông đại sứ.
Không đầy 5 phút sau, ông đại sứ đă có mặt tại pḥng khách riêng của tổng thống. Hai người ngồi đối diện, uống trà, hút thuốc [tổng thống Ngô Đ́nh Diệm có tiếng là hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác...] Hai người chỉ nói chuyện trên trời dưới mây, trời mưa trời gió, rồi trời lại nắng êm dịu. Tuyệt nhiên không bên nào muốn nói việc chính chị chính em. Cả hai đều coi việc uống trà nói chuyện giải trí hôm đó thật tuyệt diệu, thật thân t́nh và thoải mái.
Quá khuya, ông đại sứ cáo từ ra về. Tới bậc thang xuống tầng lầu dưới, ông đại sứ đứng lại, nh́n tổng thống trong giây lát rồi nói:
- Thưa ngài tổng thống, tôi có câu chuyện này muốn hỏi tổng thống.
Không đợi phản ứng ǵ của tổng thống, ông đại sứ nói tiếp:
- Tôi có nuôi một con chim cu gáy, được 3 năm nay. Tôi chăm sóc rất kỹ lưỡng, cho ăn uống đầy đủ. Tôi đợi chờ nó cất tiếng gáy đầu tiên. Đợi hoài không thấy nó gáy. Có 3 trường hợp tôi có thể làm:
1. cứ tiếp tục nuôi, chăm sóc kỹ hơn, cho ăn uống nhiều hơn, và đợi cho đến khi nó biết gáy;
2. đích thân tập cho nó biết gáy, hoặc nếu cần thuê người chuyên môn hơn đến tập cho nó gáy;
3. tôi bảo nó: ta đă nuôi ngươi rất kỹ lưỡng, chăm sóc ngươi tưởng không c̣n cách nào tốt hơn nữa... thế mà ngươi không biết gáy hoặc không chịu gáy. Thôi, vậy th́ ta bỏ mặt ngươi, không c̣n nuôi ngươi nữa.
Trong ba trường hợp, nếu tổng thống là chủ nhân của con chim đó, th́ tổng thống sẽ chọn trường hợp nào?
Tổng thống mỉm cười, không trả lời. Giơ tay bắt chào và ông đại sứ ra về.
Trưa hôm sau, đảo chánh...

Sáng sớm hôm sau nữa,
tổng thống Ngô Đ́nh Diệm và bào đệ của tổng thống, ông Ngô Đ́nh Nhu, bị thảm sát, ngày 2/11/1963

âu cũng là xong một kiếp người

dư luận thời bấy giờ cho rằng "nếu không có phép/ra lệnh
th́ 10 ông BIG... cũng không dám đụng đến TT. Diệm"

3 tuần sau vụ thảm sát hai AE TT Ngô đ́nh Diệm & Ngô đ́nh Nhu,
lại một vị tai to mặt lớn cũng đành chấp nhận:
âu cũng là xong một kiếp người

Ai sẽ là người phải nhận hậu quả (?!)
 

các nạn nhân chỉ biết chấp nhận:
âu cũng là số phận của một kiếp người...

2. Đệ nhị cộng hoà VNCH thời TT. NGUYỄN VĂN THIỆU

[ép buộc "đồng minh" phải kư hiệp  định...]

cuối cùng lại thêm một vị tai to mặt lớn cũng phải đành tự an ủi:
âu cũng chỉ là số phận của một kiếp người!

hậu quả?
 "vui sao nước mắt lại trào" (bài hát "Mùa Xuân về trên quê hương ta.. ăn mừng chiến thắng 30/4/75)"
Dân miền Nam thay đổi: "vui sao máu họng lại trào",

hai sự kiện lịch sử nêu trên chỉ phản ảnh một phần nhỏ xảy ra cho một nước nhược tiểu từng bị
* 1000 năm nô lệ giặc Tàu,
* 100 năm đô hộ giặc Tây,
* 20 năm "nội chiến" từng ngày
đưa dân tộc vào quỹ đạo "đại đồng thế giới"...
ngẫm đi ngẫm lại, chỉ biết lắc  đầu...
thương cho số phận một dân tộc nhược tiểu.

 

Saig̣n ngày 2 tháng 5 năm 1975
tại ngă ba Hàng Xanh

Sáng ngày 2 tháng 5, 1975, Huynh trưởng Colomban nằng nặc bảo tôi đưa về Đệ Tử Viện Thủ Đức. Tôi cũng nóng ḷng muốn về. Thế là hai Anh Em đèo nhau trên chiếc Honda ra xa lộ Biên Ḥa. Đường xá tương đối vắng hơn hôm qua. Đến gần ngă ba Hàng Xanh, một số khá đông dân chúng và nhiều kư giả trong và ngoài nước với máy chụp h́nh, máy quay phim tối tân... tụ tập quanh bảng xanh chữ trắng:

Đừng nghe những ǵ cộng sản nói
Hăy nh́n kỹ những ǵ cộng sản làm

Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu

Chung quanh dưới cột chân bảng, nhiều bao gạo 100kg đă được mở sẵn, và nơi miệng của mỗi bao gạo nhô lên như là cáng của một cái gáo xúc gạo bằng nhựa màu đỏ.

Xa xa từ hướng Cầu Sơn, một tốp người tay mang hoặc bao nylon lớn, hoặc thúng, hoặc thùng nhựa 10 lít... tiến đến bùng binh Hàng Xanh. Khi đoàn người tới bùng binh, một bộ đội nón cối tay mang băng màu đỏ, xúc gạo và đổ vào bao nylon, hoặc thùng nhựa. Mỗi người nhận được 3 gáo xúc đầy gạo.
Kư giả làm việc đắc lực, chạy qua chạy lại lung tung.
Khi hết gạo trong các bao bố 100kg, th́ đoàn người đó, ai ai cũng đă nhận được 3 gáo đầy gạo.
Xong việc, mọi người giải tán.
Trong giây phút ngỡ ngàng, tôi tự nhủ:
“Có thể như vậy sao? Thiệt là tương kế tựu kế! Cứ đợi mà xem!”

Nhà văn MORRIS WEST hỏi:
"Bạn có thể tin người cộng sản?"

Trích từ bài thuyết giảng của Morris L. West “Bạn có thể tin người cộng sản?”:


“... Sau bài thuyết tŕnh của tôi về chủ nghĩa và chế độ cộng sản, một cô sinh viên phát biểu:
‘Nếu quả thật chế độ cộng sản giống như điều thầy vừa nói, th́ tại sao dân chúng trong các quốc gia đó không nổi lên chống lại và thay đổi chế độ khác?’
Tôi trả lời: ‘Giả sử như để thu hút nhiều anh chị sinh viên đến nghe tôi nói chuyện, tôi hứa với anh chị: Sau bài giảng thuyết, mỗi anh sẽ được một gói thuốc hảo hạng, mỗi chị sẽ được một lọ dầu thơm danh tiếng.’
Không cần biết v́ ṭ ṃ muốn nghe tôi nói chuyện, hay v́ lời hứa của tôi, mà anh chị đă đến.
Bài giảng thuyết chấm dứt. Hấp dẫn? buồn ngủ? Không thành vấn đề.
Vấn đề là anh chị thế nào cũng muốn nhận món quà tôi đă hứa.
Tôi có làm bộ lờ luôn, không nhắc đến món quà đă hứa, th́ chắc chắn trong số anh chị có mặt hôm nay tại đây, thế nào cũng có ít nhất một người “dám” nhắc nhở tôi về món quà, phải không?
Được nhắc nhớ mà tôi lờ đi th́ coi sao đặng!
quả thật, tôi không có thuốc thơm hảo hạng mà cũng chẳng có dầu thơm danh tiếng ǵ ráo trọi.
Vậy tôi phải làm sao? Tôi ra lệnh đóng hết các cửa ra vào.
Tôi rút khẩu súng lục cất dấu trong hộc bàn, chỉa ngay vào anh chị và la lớn:
‘Đây, thuốc thơm hảo hạng! Đây, dầu thơm danh tiếng!’
Tôi thách ai trong anh chị dám đứng dậy chống đối tôi?
Cộng sản là vậy đó!”

kết quả?

hàng trăm hàng ngàn nạn nhân
trong bụng cá
chỉ biết ngậm cười: âu cũng là số phận của kiếp người...

***************************************



Trên bàn cờ chính trị:
tố cáo, hạ bệ nhau, v.v... về chính chị chính em...
CHỦ NGHĨA NÀY PHONG TRÀO NỌ
trong/giữa cuộc đời ô hợp này.

[ai "thấy" phần nào của con voi th́ khư khư cho ḿnh đúng,
rồi "đập nhau lung tung... thật là x́ lồ x́ lào!]
Si vis pacem, para bellum
Thành ngữ Latin có câu "Si vis pacem, para bellum"
có nghĩa là "Muốn có hoà b́nh, hăy chuẩn bị cho chiến tranh".
Câu thành ngữ này vẫn thường được giải thích là "ḥa b́nh trong sức mạnh",
ngụ ư rằng một quốc gia hùng mạnh sẽ không bị kẻ địch lăm le tấn công.
 

"Muốn có hoà b́nh, hăy chuẩn bị cho chiến tranh"

thay v́
đúc gươm đao thành cuốc thành cày,
rèn giáo mác nên liềm nên hái!

HOÀ B̀NH đâu không thấy, chỉ thấy CHIẾN TRANH khắp nơi...

UKRAINE



TRUNG ĐÔNG
gaza

israel


iran


Iran = tổng động viên 1 triệu thanh niên
"sẵn sàng chiến đấu"
NAM THANH  NỮ TÚ là tương lai cho một dân tộc

trong/sau chiến tranh,
bao nhiêu thanh niên thiếu nữ của cả 2 bên giao chiến
dù c̣n hay đă mất sẽ phải

đành 'mỉm cười' âu cũng là số phận của một kiếp người?

lebanon


78 năm đă qua... tưởng nhớ đến
bao nhiêu người vô tội,


già trẻ, nam thanh nữ tú, bé trai bé gái...
không/chưa biết hoặc chưa kịp tự an ủi:
"âu cũng là số phận của kiếp người"
********************************************

thể chế chính trị nào cũng thế thôi
chỉ có người dân vô tội đành phải
"thôi th́ âu cũng là số phận của một kiếp người"


Hàng truệu người Nrw York THỨCTỈNH.
giữa lúc chủ nghĩa xă hội cực đoan bủa vây thành phố,
làn sóng TỈNH THỨC TÂM LINH
như một lời cảnh tĩnh cho cử tri

vẫn biết rằng, ai ai cũng phải qua giai đoạn
số phận của một kiếp người
ĐẸP THAY: